Coffee lunch – mấy quán cà phê bé nhỏ quận 3

Coffee lunch là khái niệm chắc không mới với nhiều dân công sở, là cách tôi và Mei gọi những buổi ăn trưa và khám phá quán cà phê mới cùng nhau: tới một quán cà phê, ăn gì đó nhẹ nhẹ, ví dụ bánh mì, sandwich, pasta và gọi một ly cà phê mang về, thường là americano đá không đường. Xung quanh khu tôi làm có khá nhiều chỗ ăn uống, cà phê, kiểu bình dân hay sang chảnh đều có, quan trọng là có thời gian để khám phá hay không. Thiết nghĩ tôi cần viết một bài chia sẻ về trải nghiệm ăn trưa, uống cà phê, tán dóc chuyện đời hay quan điểm khác về khung giờ từ 12 – 1h30.

Bấy nay, nghỉ trưa là thời gian để: ăn + ngủ. Tôi có đọc đâu đó họ bảo chỉ nên ngủ trưa 15 phút, nhưng trong ngần nấy năm đi làm, hầu như trưa nào tôi cũng ngủ, trừ khi có hẹn đi ăn ngoài. Khi Mei còn làm việc ở công ty O, tôi và ẻm hay đi ăn trưa cùng nhau, nếu không ăn cũng rủ nhau đi bộ mua cà phê, vừa đi vừa nói chuyện gì đó cho thoải mái đầu óc. Đến một ngày, nó rủ tôi kết hợp cả hai: ăn và cà phê tại một chỗ, thế là hành trình coffee lunch của chúng tôi bắt đầu từ đó.

Chúng tôi chọn cách ăn trưa nhẹ nhàng ở một quán cà phê có bán cả đồ ăn, ví dụ như bánh mì, bánh ngọt, sandwich, thời gian còn lại để đọc sách, học bài (hồi tôi còn học tiếng Trung và Mei học tiếng Việt), nói chuyện, trao đổi quan điểm về một vấn đề nào đó mà chúng tôi cần cập nhật cho nhau, tám nhảm xàm về mấy thứ nghề nghiệp, marketing, brand này brand nọ. Tôi những tưởng mình sẽ rất buồn ngủ, nhưng nhờ có americano nóng (thêm đá ở công ty) nên chỉ sau 3 ngày là tôi quen, không muốn ngủ trưa và cảm thấy giấc ngủ trưa hoàn toàn không cần thiết, việc đi lại xung quanh giúp tôi tỉnh táo hơn cho ngàn thứ công việc đau đầu vào buổi chiều.

Đó là lần đầu tiên, tôi thấy mình tự cải tạo được một hành vi tốt, rất muốn biến nó thành thói quen. Nhưng cuộc đời có rất nhiều chữ “nhưng”, vì hết đợt công tác này công tác nọ, Mei về nước rồi dịch rồi nghỉ Tết, nên từ khi đi làm trở lại tới giờ, tôi chưa thực sự đi được bữa nào cả. Gần đây, quán Là Việt mới mở ở ngã 4 Nguyễn Thị Diệu, tôi hay đi ăn rồi ghé lại buổi trưa, mua ly cà phê ngon hơn Tous Les Jours, có hôm mang theo cuốn sách, ngồi đọc 30 phút rồi về, đột nhiên nảy ra vài dòng suy nghĩ, nên viết lại ở đây.

Những chuỗi ngày coffee lunch khiến tôi thích đi dạo Sài Gòn nhiều hơn, cho dù là nắng gắt, vì tôi thấy mình bớt chây ì, mọi thứ xung quanh thật sôi động và dễ thương.

  1. Là Việt – 16 Bà Huyện Thanh Quan
View this post on Instagram

Hôm bữa con Luna kêu nó đang viết di chúc, cũng bày đặt viết theo. Viết không phải vì bi quan, trầm cảm, mai ra sông Sài Gòn nhảy một phát hay nhiễm Cô Vy giai đoạn cuối, mà để thấy ủa nếu chỉ còn 1 ngày để sống thì sẽ để lại cái gì cho đời và chấp nhận sự thật rằng sẽ có ngày mình rời xa thế giới. Liệt kê một hồi thì thấy hong có gì hết trơn hết trọi, chỉ toàn nỗi thất vọng và nợ thẻ tín dụng hihi. Thế nên lại phải vui vẻ nỗ lực tiếp, làm sao mỗi ngày đều có ích, đều sống thật trọn vẹn khiến bản thân tự hào. Một người bạn có tham vọng làm chính trị của mình nói, sống sao thì sống, phải để lại di sản cho xã hội và cộng đồng, nghe hơi nghiêm túc nhưng mình hoàn toàn đồng ý. Hồi nhỏ thì nghĩ mắc mớ gì lo chuyện bao đồng, lo thân còn chưa xong, nhưng càng lớn mình càng ý thức đây là chuyện nên làm, nâng cao dân trí luôn là trăn trở của bộ trưởng tương lai Bella. Mốt già đi không cho con cháu đồng nào (vì donate hết) nhưng đảm bảo chúng sẽ không phải gánh nợ ngân hàng lol. Nói nhảm vài câu rồi lại đi ngắm đống hình thật boyfriend material của anh nhà, đứa nào còn chê anh ko có cơ chị vả á tay đầy lông thế kia. Nỗ lực để làm gì? Để gả cho anh Khải nha.

A post shared by Ciao Bella (@pinky.loverr) on


2. Nomad Cold brew – 93b Võ Văn Tần, Phường 6, Q3

3. Saigon Siblings – 290 Nguyễn Thị Minh Khai, Phường 5, Quận 3 (tên cũ là Vietcetra)

4. Starbucks CMT8

View this post on Instagram

Lâu rồi chưa uống matcha teavana.

A post shared by Ciao Bella (@pinky.loverr) on

Mốt có thời gian rảnh sẽ viết chi tiết về mỗi quán nha =)))

Giờ đi ngủ ạ =))