Cuộc sống của thiếu nữ từng trải – tập 1

Dạo này tôi hay xem phim ngôn tình Trung Quốc, trong đó đang nổi là bộ “Trạm kế tiếp là hạnh phúc” do chị đẹp Tống Thiến đóng vai chính, một vài cách lược dịch khác gọi tên phim là “Mối tình đầu của thiếu nữ từng trải”. Tôi luôn băn khoăn không biết gọi những cô gái như tôi là gì, “đàn bà” thực tình quá nghiêm túc và chỉ dành cho những ai đã có gia đình, “con gái” lại hơi trẻ trung trong khi chúng tôi cũng đến tuổi bổ sung collagen hết cả rồi, mặc dù về tâm hồn lẫn ngoại hình vẫn đang xanh mơn mởn nhưng kỳ thực trong xã hội chủ nghĩa đang quá độ này tìm ra một từ đại diện cho chúng tôi quả rất khó.

May mà tôi xem xem phim đúng lúc, tìm từ đúng thời điểm, quyết định chọn “thiếu nữ từng trải” đặt tên cho chính mình và những cô gái giống mình, rồi lập thành một chuỗi câu chuyện trên blog để chia sẻ thêm về cuộc sống của tôi, những cô nàng từng trải xung quanh tôi.

Tôi nghĩ những câu chuyện này nên vui vẻ, cho dù mở bài, thân bài ra sao thì kết thúc đều nên vui vẻ. Tôi cũng sẽ dùng văn phong hài hước và dễ dãi hơn một chút, ngắn gọn và tức thời (vì tính tôi chúa dài dòng) để làm sao diễn tả thật nhất cuộc sống thật thú vị này.

Tôi sẽ viết nhiều hơn, 2020 là năm tôi đặt ra cho mình nhiều thử thách, viết nhiều là một trong số đó. Như một hình thức thư giãn khoa học và bổ ích vậy, thay vì ngủ chết chương hay nằm trên giường than vãn vì sao mình không ăn nhiều mà vẫn béo.

2020 rồi, vui là được.

Categories Me

Sơ tâm

Sơ tâm là từ tôi rất thích, học được từ việc theo dõi anh Khải và em Nguyên, cả hai anh em đều mention rất nhiều như một lời hứa với người hâm mộ: “giữ vẹn sơ tâm”. Theo ý tôi hiểu, sơ tâm ở đây tức là cái tâm ban đầu, khi ta bắt đầu làm một việc gì đó, nó cần được nuôi dưỡng, phát triển theo thời gian, có thể lớn hơn về quy mô, kích cỡ, nhưng bản chất vẫn vẹn nguyên. Như một câu trong tiếng Anh mà mọi người hay làm quotes, nhất là các vận động viên chuyên nghiệp:” When you feel like quitting, remember why you started”. Càng lớn, tôi càng nhận thấy rõ sự quan trọng của điều này, vì nó là thứ khởi đầu, cũng là kết thúc của vạn vật.

Sơ tâm của anh Khải là làm một nghệ sĩ tử tế, không sợ khó khăn, vất vả, luôn cần mẫn và kiên trì tới cuối con đường. Tôi luôn cảm động mỗi lần xem video anh hát cảm ơn tuổi 15 (đính kèm bên dưới) – video khiến anh được trao kỷ lục guiness vì có lượng forward lớn nhất hồi đó, tôi nhớ không nhầm là 43-45 triệu.

Thứ mà tôi cảm nhận được nhiều nhất ở Khải là tử tế, làm gì cũng sẽ phô bày ra sự tử tế đến dịu dàng. Có lẽ vì tử tế nên đôi khi hơi một màu và an toàn theo nhận định của tôi, nhưng nó đã làm nên một Vương Tuấn Khải ngày hôm nay. Không ai nhìn vào cậu bé nhỏ bé đen nhẻm, không biết nhảy, hát cũng chẳng hay, mắt một mí và gương mặt không quá nổi bật, có thể trở thành thanh niên anh tuấn soái khí ngời ngời góc nghiêng vạn người mê trên màn hình điện thoại của tôi. Tôi luôn tin rằng những thay đổi bên trong tâm của chúng ta, sẽ phản ánh ra bên ngoài, có thể làm tác động thay đổi ngoại hình, tích cực hay tiêu cực thì tùy. Người ta hay nói về nhân tướng học như một cách nhìn thấu bên trong con người, nhân tướng cũng có thể thay đổi theo thời gian, phụ thuộc vào cái tâm bên trong như thế nào. “Tướng phu thê” là điều dễ nhận thấy ở một số cặp đôi, không cùng cha cùng mẹ nhưng giống nhau đến mức ngạc nhiên, bởi vì ở họ có sự đồng điệu về tâm hồn, tôi nghĩ thế. Tôi cũng là một ví dụ điển hình cho việc thay đổi từ bên trong, ảnh hưởng đến vẻ bề ngoài, bao giờ cũng nghĩ và đi bô bô mình 13 tuổi, nên trẻ mãi không già lol. Tôi đã từng chứng kiến nhiều người thay đổi ngoại hình/ngoại hình bị thay đổi vì một lí do tâm hồn nào đóm, đẹp lên có, xấu đi có nhưng nhìn họ ai không biết tướng số là gì cũng đoán được họ đang vui hay buồn.

Thứ mà tôi cảm nhận ở Khải nhiều hơn nhiều nhất một chút là dịu dàng. Tôi đã đề cập và giải thích khá dài trong bài blog trước về anh – cho dù bên ngoài anh có thể hiện ra như thế nào, thì bên trong anh đối diện với mọi thứ một cách bình tâm, bình thản nhất, dùng tử tế để giải quyết vấn đề.

Mỗi lần xem xong khóc huhu trời ơi mới 15 tuổi anh làm được bao nhiêu việc, còn tôi hồi đó đang bận đu Châu Du Dân lol

Sơ tâm của em Nguyên là làm âm nhạc với cả trái tim. Nguyên bắt đầu bằng âm nhạc và hiện tại vẫn đang theo đuổi rất say mê. Trong 3 đứa, Nguyên là đứa có giọng đặc biệt nhất – giọng bạc hà, quãng giọng rộng nhất và khả năng âm nhạc bộc lộ nhiều nhất: hát, viết lời, sáng tác, sắp tới học xong chắc hòa âm phối khí sản xuất nhạc luôn. Các bài hát của Nguyên đều có lời rất sâu sắc, như phản ánh một phần tâm hồn của em vậy, phức tạp đến mức giản đơn, vì một khi đã đồng cảm được với những nỗi niềm đó, sẽ thấy rất nhẹ nhàng. Tôi nghe nhạc nhiều, nhưng ít thấy nhạc ai trải lòng mà không ảnh hưởng tiêu cực tới mood của người nghe như Nguyên cả. Em thích diễn tả mọi thứ theo hướng hơi deep deep, nhưng bao giờ cũng hướng người nghe tới một bản chất rất hiển nhiên, những lẽ thường tình mà con người dễ bỏ qua trong cuộc sống bận rộn này.

Nhạc của Nguyên hơi đơn độc (chứ không cô đơn), vì tất cả chúng ta đều một mình đến và đi trên thế giới này hay sao? Đơn độc theo tôi là cảnh giới cao nhất của cô đơn, tức là nhận thức, chấp nhận cô đơn, bầu bạn và tận hưởng nó với chính mình (thề luôn là một niềm vui ó). Tới cỡ 25 tuổi tôi mới chấp nhận sự đơn độc của mình, còn Nguyên mới chỉ 18 tuổi khi sáng tác bài hát này, thì đủ biết em sâu sắc cỡ nào, ý thức về bản thân của em cao ra sao. Những việc em làm, quyết định trong cuộc đời em đều khá độc lập, ít chịu ảnh hưởng của ai, hướng tới mục đích là một người làm nhạc có tâm hồn và tầm vóc, mang âm nhạc và sức ảnh hưởng của mình làm thế giới tốt đẹp hơn.

Nhu là bài Nguyên hát và sáng tác, cũng là bài Nguyên thích nhất, vì Nguyên thích nhất nên tôi cũng thích nhất. Bạn có thể hình dung một thanh niên 18 tuổi viết ra những lời này không, hồi tôi bằng nó vẫn đang miệt mài theo đuổi crush.
Phim tài liệu ngắn của Nguyên làm mùa hè 2019, ghi lại cả một mùa hè đặc biệt nhất của em, là bộ phim tôi xem xong thương Nguyên suýt khóc, tới giờ vẫn chưa xem lại lần thứ hai. Nguyên của chúng tôi đã lớn thật rồi! Nguyên của chúng tôi ưu tú lắm rồi!

Tôi thích Khải Nguyên nhưng không theo cách hủ nữ, đam mỹ, tôi là fan bạn gái anh Khải và fan chị gái Vương Nguyên, nếu sau này tôi cưới Khải thì tôi sẽ là chị dâu của Nguyên vậy hihi. Nếu được chọn, tôi sẽ gọi Khải là mùa Thu – vì anh dịu dàng y chang mùa anh sinh ra, cũng là mùa tôi sinh ra hihi; còn Nguyên là mùa Hạ (mặc dù em sinh vào mùa Đông), nóng ấm, nhiệt huyết, nhiều mưa nắng giông bão nhưng sau bất kể cơn mưa nào thì trời đều sáng, đẹp và rất trong. Mùa Hạ cũng là mùa nhiều người yêu thích và khao khát, trong đó có tôi, thích mùa Hạ đến điên cuồng. Nguyên của tôi đang rất tận hưởng sự trưởng thành của mình, càng ngày càng đáng để tự hào.

Sơ tâm của tôi là làm một con người đổi mới, tôi có thể làm nghề gì, ở đâu, với ai, nhưng tất cả mọi thứ tôi làm đều đại diện cho những suy nghĩ mới, cách làm mới, kết quả mới và một tương lai rất mới. Ban đầu, tôi chỉ định nghĩa bản thân là người sáng tạo, nhưng dần dần, tôi thấy chưa đủ, vì khái niệm này hơi hẹp với tôi, chưa làm tôi thỏa mãn và phần nào đó khiến tôi tự gò mình vào một khuôn mẫu không hợp với bản thân. Suy nghĩ một thời gian dài, nhìn vào những người mà tôi muốn trở thành, tôi tìm ra từ ĐỔI MỚI, vì nó bao hàm cả sáng tạo và vô vàn thứ khác. Để có được đổi mới, thì sáng tạo chỉ là điểm khởi đầu. Trong cuộc sống, có nhiều thứ cần được cải tiến, ý tưởng là một chuyện, nhưng làm sao triển khai, vận dụng, áp dụng được nó cho ra kết quả tốt mới là cả một vấn đề. Tôi muốn trở thành người đầu tiên nhận thấy, tìm ra giải pháp và kết nối tất cả những yếu tố then chốt đó lại với nhau, tạo nên thay đổi tích cực.

Sơ tâm sẽ dần phát triển và hoàn thiện cùng với con người, tức là cùng chung một ý niệm nhưng theo thời gian, có thể lớn lên, tốt hơn, cũng có thể tệ hơn và xấu đi. Mỗi nấc thang của cuộc đời chúng ta phải đối diện với nhiều ngã rẽ và quyết định lớn lao, cuộc sống ngày càng nhanh chóng đôi khi khiến chúng ta lạc lối, quên đi thứ khiến ta bắt đầu. Sơ tâm của tôi bắt đầu từ ngông cuồng, tôi muốn là một đứa con gái ngông cuồng, không giống ai và không nghe lời ai; lớn hơn một chút, khi bắt đầu có bạn trai, tôi lại nghĩ nó là thú vị, tôi cần phải nữ tính và thú vị hơn, nhất là trong việc khiến các bạn nam để mắt tới tôi lol; tới khi đi làm thì tôi muốn ưu tú, phải thông minh bên trong và xinh đẹp cốt cách bên ngoài; làm được vài năm tôi muốn sáng tạo, bất kể tôi làm thứ gì đều muốn người ta khen tôi thật sáng tạo; và giờ, tôi sẽ là một con người đổi mới. Sau từng ấy năm, kinh qua từng ấy mong muốn và định nghĩa, tôi nhận ra rằng chúng hoàn toàn giống nhau, chỉ khác nhau về cách làm và thời điểm, như một quá trình nâng cấp lên của nhận thức. Tận sâu trong con người tôi luôn muốn mình được đổi mới, ngông cuồng trong cách nghĩ, thú vị trong tính cách, ưu tú trong cốt cách và sáng tạo trong tư duy. Tôi sẽ chết vì buồn chán nếu không thấy bản thân, mọi việc xung quanh được trở nên mới mẻ mỗi ngày. Tôi sẽ chết vì thất vọng nếu thấy công việc mình làm không hề phản ánh một chút nào chất xám. Tôi sẽ chết vì vô vị nếu bản thân vì một lí do nào đó trở thành cô gái vô vị, bớt thông minh, bớt ưu tú. Tôi cũng sẽ chết vì tự dằn vặt nếu không sống cuộc đời này theo cách mà tôi muốn.

Cuộc sống đẩy đưa, tôi là một trong số những người may mắn trong cả tỉ người, tới thời điểm hiện tại vẫn biết mình đang ở đâu, đã đi được bao xa và khi nào thì về đích. Cái đích của con người chẳng phải là để chết đi, nhưng chết đi trong quên lãng hay được ghi nhớ thì tùy. Để cái chết trở nên ý nghĩa nhất, thì những ngày còn sống phải thật biết ơn với cuộc đời, vì nó đẹp đẽ, đáng trân trọng, đáng để trọn vẹn từng phút giây biết bao.

Gần đây, tôi thích viết blog, tôi có nhiều bài lên chủ đề trước nhưng hầu hết đang dang dở, các bài tôi publish thường là những bài tự nhiên hiện ra trong đầu, hợp mood viết rồi đăng luôn. Ví dụ như lúc này, tôi đang ngồi ở quán cà phê, chờ tới giờ đi xem phim, nghe một playlist của và chỉ của Vương Nguyên. Đây cũng là cách tôi chọn để chia sẻ tâm tư và ghi lại quá trình đi tìm chính mình. Mong rằng tôi của tương lai xa hay gần, đọc lại những dòng này đều có thể cảm ơn như anh Khải và tự hào như em Nguyên.

Categories Me

Có con đây rồi!

Nỗ lực vươn lên trong cuộc sống, kiếm nhiều tiền, không phải để hơn thua ai trong xã hội, cũng chưa hẳn để thỏa mãn tham vọng của bản thân, mà để nếu có chuyện gì xảy ra với những người mà tôi yêu quý, thì tiền sẽ không phải vấn đề, chỉ cần yên tâm vì có con đây rồi.

Tôi không muốn vì tiền mà đến với ai đó, không đến được với ai đó.

Chỉ là công cụ để có cuộc sống tiện lợi và vui vẻ hơn, góp phần tạo nên niềm vui cho con người.

Lưu lại đây để nhắc nhở bản thân, mốt viết chi tiết hơn.

Categories Me

Me-time

Me time – thời gian cho bản thân là điều mà lúc trẻ tôi cho rằng không cần thiết hoặc sẽ lãng phí nó vào những hoạt động vô bổ khác. Mãi sau này khi đi làm, công việc mệt mỏi, áp lực, cần tự cân bằng mọi thứ thì tôi mới biết nó quan trọng như thế nào.

Từ khi biết thấu hiểu chính mình hơn, tôi dần dần tạo thói quen me-time bất kể khi nào tôi có thời gian. Với tôi, Chủ nhật luôn là ngày metime – đặc biệt sau 3 giờ chiều.

Me-time nên là một thói quen. Trước đây, khi chưa có khái niệm này, tôi đơn giản nghĩ là thời gian để ngủ, đi chơi, đi ăn, làm gì đó ngoài học hành và làm việc ra, tôi không hề nghĩ rằng mấy hoạt động đó cũng nghiệp và hao tốn năng lượng không kém đi làm. Tôi có đọc nhiều sách self-help và tự truyện của mấy người nổi tiếng, hầu hết họ ai cũng nói về well-being, rewind, retreat các kiểu, nhưng tư duy của tôi lúc đó chưa đủ để hiểu hàm ý của họ là gì, chỉ coi đó là những phương pháp cứng nhắc chứ không phải điều cần có trong cuộc sống.

Cách đây khoảng 1 năm, tôi vẫn thích đi ra ngoài vào Chủ Nhật, hẹn bạn bè từ chiều tới tối cũng không sao, vì ở Sài Gòn luôn có nhiều thứ mới, cuối tuần nào cũng là một hành trình thú vị. Hệ quả là tối CN nào cũng về rất muộn, chỉ kịp tắm táp sơ sài rồi lên giường xem phim rồi đi ngủ, sáng thứ 2 tỉnh dậy rất mệt mỏi và không có động lực đi làm. Đã rất nhiều buổi sáng tôi mở mắt ra, lăn qua lăn lại tự hỏi nên xin off hay không. Tình trạng này tiếp diễn cũng khá lâu khiến tôi thực sự mệt mỏi và thấy bản thân bị chây ì, không hề có tiến triển gì hết, tuần nào tuần nấy lặp lại y chang. Tôi có ngồi kiểm điểm và rút ra một kết luận là: tôi thiếu thời gian ngồi nghĩ và nhìn lại một tuần vừa qua, xa hơn là một tháng qua, xem tôi đã làm được những gì, bỏ lỡ gì, tôi cần chuẩn bị cho tuần tới như thế nào. Đây là một trong những phương pháp quan trọng mà hầu hết cuốn sách hay bài báo nào có tựa đề “làm thế nào để có một thứ 2 hiệu quả” đều đề cập tới. Tôi đã đọc và dịch cả một nùi, tiếc là chưa hiểu và áp dụng nó đúng cách.

Thế nên, tôi bắt đầu tự đề ra giới hạn cho bản thân, nếu không phải việc gấp, không phải bất đắc dĩ, không phải gia đình tôi, thì tôi ít hẹn ai sau 3h chiều Chủ Nhật. Khoảng thời gian đó tôi cũng chẳng làm gì ghê gớm, hôm thì đi siêu thị về nấu chút đồ, hôm thì mang sách ra cà phê ngồi đọc, hôm đi gym nghe hết cả một playlist của Avicii, hôm lại ở nhà mở list nhạc jazz, pha trà, viết linh tinh và nhiều hôm thì chỉ NGỦ lol. Tôi duy trì nó cũng được khá lâu và thấy rằng tâm trạng của mình trong tuần tới tốt hơn hẳn, mặc dù vẫn đấu tranh tâm lý khá nhiều, vẫn có những đêm thức xem phim tới 3-4h sáng hay la cà mua sắm mòn cả thẻ tín dụng. Nhưng điều cuối cùng tôi tự nói với mình trước khi đi ngủ luôn là: “tuần qua vất vả rồi, ngày mai cố gắng hơn nữa nhé”.

Lười nhác cũng là me-time. Tôi là một con lười, lười nhác thực sự theo đúng nghĩa đen. Cái này là do di truyền và cũng là phương châm sống của tôi. Bất kể lúc nào trong ngày có thể lười được, tôi sẽ lười. Theo định nghĩa của tôi, lười là theo mặt vật lý chứ không phải trong tư duy (nếu mà lười trong tư duy thì hết thuốc chữa nha), mà đơn giản chỉ là trạng thái nghỉ ngơi, không làm gì. Cả tuần tôi đã làm việc chăm chỉ, thì sáng cuối tuần tôi hoàn toàn có thể nằm trên giường nghe nhạc, xem phim, hay đơn giản là chỉ nằm vậy, nhắm mắt, không nghĩ ngợi, không dậy vì lười đánh răng, lười rửa mặt, lười phơi quần áo, nhịn luôn vì lười ăn sáng chẳng hạn. Tất cả mọi thứ đều trong giới hạn cho phép, như một cách cưng chiều bản thân, không quá đặt nặng áp lực lên mình vào một ngày cả thiên hạ gọi là NGÀY NGHỈ.

Một mình cũng là me-time. Lớn lên, tôi dần quen với việc làm mọi thứ một mình, nhưng mãi đến sau này, tôi mới enjoy nó một cách trọn vẹn. Trong cuộc sống bận rộn, mỗi ngày đi làm như một ngày đi đánh trận, sáng đi tươi tỉnh tối về không còn tỉnh táo nữa để mà tươi, nên một số thời điểm trong ngày cũng có thể tận dụng làm me-time rất tốt.

Tôi hay ăn trưa một mình và xem netflix trong lúc ăn, không phải vì tôi không muốn tương tác với đồng nghiệp, chỉ là tôi muốn ngồi một mình như vậy mà không có ai làm phiền. Trong lúc xem netflix tôi có thể thư giãn một chút, hít sâu, thở đều, lấy lại tâm trạng một chút để F5 cho một buổi chiều nhiều giông tố chẳng hạn. Tôi hay đi xem phim 1 mình, vì có những bộ phim, những tác phẩm điện ảnh cần được cảm nhận về chiều sâu, tôi ích kỷ muốn lưu giữ nó cho chính mình, không muốn chia sẻ, không cần phải nói chuyện, chia sẻ bỏng nước, bàn luận sau bộ phim với bất kỳ ai, cho dù là hay-dở, tốt-xấu, thì đó cũng là điều tôi tự mình biện luận theo góc nhìn của riêng tôi. Tôi cũng hay mua sắm một mình, ít khi đi với bạn và càng ít hỏi ý kiến người khác, tôi muốn tự tôi đánh giá và quyết định một cách nhanh nhất, cái gì tôi mua, tôi mặc, tôi cảm thấy thoải mái là được rồi. Khi lựa chọn các bộ quần áo, thử chúng, tôi cũng hay để ý tới dạo này cơ thể làm sao, béo lên hay gầy đi, trông ổn hơn hay tệ hơn trước nhiều không, như một cách nhắc nhở bản thân về chế độ dinh dưỡng. Tôi RẤT HAY đi cà phê một mình, đây là điều một mình mà tôi thích nhất vì dài và không tốn nhiều năng lượng, có thể kết hợp nhiều việc cùng một lúc. Phần lớn thời gian ngồi cà phê tôi dành để nghĩ và viết, giúp tôi review và keep track mọi thứ tốt hơn.

Một mình không phải là cô đơn, một mình không phải chỉ là ở-nhà-một-mình, một mình là đặt bản thân trong một hệ quy chiếu nhiều chiều nào đó, độc lập, nhìn nhận và quan sát mọi thứ theo những góc cạnh khác nhau, giúp chính mình tìm hiểu những “điều kỳ diệu của cuộc sống”. Cần xem đây là một loại hình tận hưởng

Ngủ cũng là me-time nốt. Ý này thì khỏi giải thích vì không có gì để diễn giải hết trơn.

Skincare cũng là me-time. Vì lúc này tôi đang chăm sóc vẻ đẹp cho chính tôi. Cho dù chỉ tốn 10-15 phút hằng ngày để skincare, nhưng để đạt được hiệu quả nhất, hãy tạm quên đi mệt mỏi một ngày dài hay bực dọc của email vừa mới nhận được 15 phút trước, apply nhè nhẹ từng bước để tinh chất thấm vào da dễ dàng nhất, chịu khó chờ bước này ngấm rồi hãy apply bước tiếp theo, trong khi chờ có thể nghe nhạc, xem phim, massage nhẹ nhàng thái dương, đảm bảo ngay sau đó có một giấc ngủ ngon nhất trên đời.

Tóm lại, me-time là một khái niệm nên có trong cuộc sống, nên được mở rộng về mặt ý nghĩa và tình huống áp dụng, nếu biết linh hoạt, bất cứ phút giây nào bạn sống đều có thể là me-time, của bạn, cho bạn, trọn vẹn.

Self-partnership

Trong bài viết trước, tôi có viết về trạng thái nhẹ lòng của bản thân trong khoảng thời gian bận rộn này, gần như là lần đầu tiên, sau hai mấy năm tồn tại trên đời. Cách đây không lâu, tôi có xem một clip của Vanity Fair, tạp chí phỏng vấn em gái tôi Billie Eilish 3 năm liên tiếp, hỏi cùng một danh sách câu hỏi để xem đổi thay của em như thế nào. Kết quả là mỗi năm, em tôi lại trả lời câu hỏi theo một hướng khác nhau, năm đầu hơi ngây thơ, năm hai bắt đầu khá nổi loạn, năm 3 vẫn nổi loạn nhưng theo hướng tích cực và sâu sắc.

Tôi nhớ câu em nói khi nhắc tới việc có bạn trai: “Em suýt nữa có bạn trai. Nhưng không sao cả, em vui với những gì mình có, với công việc và số tiền em kiếm được, với những người yêu quý em.” – đại loại vậy. Trên mạng có mấy trang báo viết về việc Emma Waston nói về khái niệm self-partnership dấy lên một số tranh cãi, ai là người sáng tạo ra nó. Tôi không tham gia vào các cuộc thảo luận nhưng theo tôi nó là loài người.

Self-partnership dịch nôm na ra là làm bạn với chính mình, là người đồng hành của bản thân, cùng nhau vượt qua dăm ba cuộc tình, kinh hết hỉ, nộ, ái, ố trong cuộc đời (dạo này viết có vẻ bị lậm tiếng Trung nghe kiếm hiệp ghê quá). Tôi hoàn toàn hiểu và ủng hộ điều này, cũng là điều tôi nghĩ rằng một con người khi giác ngộ ra sẽ thấy cuộc đời phụ thuộc chính bản thân chứ không phải số phận hay thầy bói.

Mãi tới gần đây, khi đã bước qua sinh nhật 13 tuổi lần thứ nhiều hơn 13, tôi mới nhận ra ý nghĩa thực sự của bầu bạn với bản thân. Tôi vốn không sợ một mình, tôi đã đi du lịch và làm đủ thứ một mình từ năm 18 tuổi cho tới giờ. Chỉ là tôi chưa tìm được ý nghĩa tận sâu của nó cho đến khi mọi nỗ lưc của tôi trong công việc cá nhân được đáp trả xứng đáng. Nếu không có nó, chắc tôi vẫn đang còn lăn lộn trong mớ bòng bong để chứng minh cái tôi với cả thế giới này. Nó giúp tôi hiểu ra rằng chỉ có giá trị bản thân, bản chất con người mới tồn tại mãi. Ai rồi cũng đến và đi trong cuộc đời, không vì lí do này kia thì sẽ vì sinh lão bệnh tử. Chúng ta cần dũng cảm đối mặt với sự thật này một cách thảnh thơi và thành thật hơn với chính mình.

Tôi đã không còn buồn vì các mối quan hệ tình cảm, nói ra không phải tôi vô cảm hay hết tin vào tình yêu. Hơn ai hết, tôi vẫn mưu cầu hạnh phúc, vẫn có người trong mơ và giữ bản thân mình nữ tính, lãng mạn. Chỉ là tôi không còn vội vã tìm kiếm ai đó, không quá cần một mối quan hệ nam nữ để khiến mình có cảm giác tồn tại, không thấy tủi thân khi nhìn thấy các cặp đôi, vì tôi là tôi là tôi trọn vẹn, không bị khiếm khuyết hay thiếu sót một mảnh tâm hồn dễ thương nào. Nếu ai đó có đến trong cuộc đời tôi tiếp sau đây và ở lại thật lâu, tôi nghĩ chắc chắn phải là một người đàn ông rất ưu tú (như Brian hay tiểu Khải hay Jackson vậy), vì tôi đã nỗ lực rất nhiều để tìm thấy cô gái này – phiên bản tuyệt vời nhất của tôi, và vì chúng tôi xứng đáng.

Tôi chấp nhận dễ dàng hơn sự ra đi của người thân, gần nhất là Bà Ngoại. Tôi không xem đó là mất mát mà như giải thoát nỗi đau, bệnh tật đưa Bà về đoàn tụ với Ông và các Bác tôi. Tôi vượt qua nỗi đau cũng nhanh hơn, không phải vì vô tâm, mà vì cuộc sống luôn tiếp diễn, ai cũng phải move on. Điều này làm tôi xác định rõ hơn về mục đích sau này: muốn sinh ra, chết đi không ai biết đến, hay là để lại di sản cho đời. Tất nhiên, tôi chọn vế thứ hai (điều mà trước đây tôi không bao giờ dám chọn). Tôi cũng nóng lòng chờ xem tôi sẽ làm chuyện đó như thế nào.

Linh cảm của tôi nói với tôi rằng, tôi phải làm một con người tân tiến và sáng tạo, tôi lao vào đọc và tìm hiểu cả ngàn thứ về công nghệ và những con người tầm vóc đang thay đổi thế giới: Elon Musk, các công ty kỳ lân Trung Quốc, tư duy làm kinh doanh của những nhà đầu tư lớn. Tôi kỳ vọng sẽ học được tư tưởng đổi mới từ họ, kết quả là tôi học được thật, nhưng chỉ toàn là lý thuyết, không hề có tính thực tế. Cho đến khi mentor bảo tôi từ từ, bình tĩnh áp dụng nó vào trong cuộc sống thường ngày, trước hết là thay đổi suy nghĩ, lối sống, thói quen, quan điểm hằng ngày của tôi, dần dần tôi bắt đầu mang chúng vào trong công việc và một vài dự án cá nhân. Đến lúc đó tôi mới hiểu rằng để thay đổi thế giới, ĐÚNG LÀ phải thay đổi mình trước.

Vậy làm sao để thay đổi mình khi mình “sinh ra đã vậy”?

Tôi tin rằng mỗi con người sinh ra đều được trao cho một năng lực như nhau, đều bình đẳng là đứa trẻ không biết gì, cho dù hoàn cảnh gia đình có như thế nào. Tôi không và chưa bao giờ ghen tị với các bạn mà mọi người hay nói:”sinh ra ở vạch đích”, trái lại, tôi ngưỡng mộ các bạn ấy vì cho dù trong trạng thái vô vàn cám dỗ, dễ ra ngã hơn bất cứ ai nhưng vẫn cố gắng trở thành người tốt.

Gần đây, trong những cuộc trò chuyện với senior mentor (người mới xuất hiện trong cuộc đời mà tôi rất cảm phục), tôi vỡ ra rất nhiều thứ , làm tôi vững tin hơn vào những điều đang làm, tự tin rằng một ngày tôi có thể góp phần tạo ra những thay đổi tích cực thực sự. Senior mentor bảo tôi: “Trước đây tao nghĩ tao là người uyên bác, tao cố gắng theo đuổi con đường học thuật, nhưng rồi tao nhầm, tao làm giáo sư dạy học được 1 năm rồi tao nghỉ vì quá chán. Mãi sau này, cuộc đời vùi dập chán chê, tao mới tự thấy tao giỏi nhất là kết nối, tao có thể làm việc, có thể nói chuyện, có thể lắng nghe, có thể tiếp xúc với bất kì ai, bất kì tầng lớp nào. Đó là giá trị lớn nhất của tao, nó không thay đổi cho dù tao có già đi. Cái này có được vì nhận thức của tao đã phát triển đến một mức độ nhất định, có thể gọi là chín muồi để tự đào sâu về bản chất. Tao vui vì thấy mày còn trẻ, mà đã định hình bản thân rất rõ, tao nghĩ mày là một người sáng tạo”.

Tôi không biết rằng định nghĩa về bản thân này đúng hay sai, 5 năm, 10 năm nữa tôi còn làm trong ngành sáng tạo hay đã ngồi nhà làm bánh ngâm thơ đợi tiểu Khải (hoặc Brian) đi làm về mỗi ngày, hoặc có thể vẫn đang bay bổng roadtrip Tân Cương con đường tơ lụa với mấy đứa bạn thân. Nhưng tôi tin, tôi khi đó, sẽ cảm ơn và tự hào về những gì tôi của tuổi trẻ này đang nỗ lực mỗi ngày!

Categories Me

Em Nguyên

Tôi bắt đầu viết bài này từ tuần trước, nhưng mãi chưa hoàn thiện viết vì đang viết dở lại bị một việc gì đó làm cho mất hứng. Viết về em Nguyên nên tôi muốn phải thật tâm huyết, như cảm phục của tôi dành cho em. Hôm trước tôi ngồi đu weibo hóng Nguyên đi dự giải Kim Kê, nhìn chàng trai đánh đàn say mê trên sân khấu mà lòng không khỏi bồi hồi. Hôm nay, tôi ngồi ăn sáng, tiện thể mở xem lại concert Nguyên của em (tổ chức vào đúng ngày sinh nhật của tôi, giá như tôi biết em sớm hơn thì sinh nhật năm nay thật trọn vẹn), nghe tới bài “Cô gái ấy nói với tôi” đột nhiên dừng lại một lúc lâu, vì quá xúc động, em hát tình cảm như cô gái ấy đang đứng trước mặt em, trách móc hờn dỗi em đánh cắp ký ức của người ta vậy. Rồi tôi vội nhớ ra, đây không phải lần đầu tiên, tôi chững lại, tôi bất ngờ về những bài hát của Nguyên. Nhưng thật lạ lùng, trạng thái thì giống nhau nhưng cảm giác thật khác, thật mới, không lần nào giống lần nào.

Chàng trai này thật đặc biệt!

Image may contain: 2 people, people sitting
Chàng trai này CỰC KỲ đặc biệt!

Tôi lật lại trí nhớ của mình, nếu không nhớ được thì tôi xem lại playlist spotify, stories trên instagram, mới thấy những lần tôi thét gào vì nhạc của Nguyên không thể đếm trên đầu ngón tay nữa rồi. Ban đầu, khi mới học tiếng Trung, tôi nghe nhạc của cả nhóm vì toàn bài đại chúng dễ hiểu, dễ hát theo nhưng sau khi tìm hiểu kĩ về mỗi đứa rồi, tôi bắt đầu nghe dần nhạc của các em. Tôi nghe của Nguyên đầu tiên vì em có album, hầu hết là em tự sáng tác. Trong ba đứa, Nguyên cũng là đứa chọn theo đuổi âm nhạc, còn tiểu Khải và thiên Tỉ thì vẫn đang tập trung cho diễn xuất nhiều hơn trong giai đoạn này nên chỉ ra single. Tôi đang nghĩ tới một ngày TFBoys hát nhạc của Nguyên, do Nguyên sản xuất, hòa âm, phối khí, thật ngầu.

Bài đầu tiên tôi nghe và nghe lặp đi lặp lại trước khi đi ngủ là Sleep, tối nào không ngủ được tôi lại bật lên nghe để có thể thiu thiu một chút trong giọng hát ngọt như nhung. Tôi nghe và thích bài này trước vì nó là tiếng Anh, tôi hiểu được, em hát năm 17 tuổi, nhịp chậm và đều nhưng khoe giọng em rất tốt, đôi lúc còn chưa trọn vẹn rõ chữ, kiểu phát âm tiếng Anh của người Trung Quốc (em còn là trai Trùng Khánh nữa), cũng không thành vấn đề vì hát đến đâu như cào xé tâm can người nghe đến đó. Rất hợp để nghe trước khi ngủ. Sau đó, tôi nghe rất nhiều bài nữa của Nguyên, lên mạng đọc hàng loạt bài viết phân tích, comment về giọng hát của em. Khen có, chê có, nhưng đối với tôi thì đây là một giọng hát thiên phú, bẩm sinh, có nỗ lực tiến bộ và cố gắng theo thời gian, theo cấp số nhân, đó mới là điều đáng nói.

Dạo gần đây tôi tập chép rồi học hát “Cô Nương”, đây cũng là bài mà fandom của Nguyên là Tiểu Thang Viên thích nhất, tôi cũng thích, vì thật đáng yêu và dễ hát. Mỗi lần nghĩ tới bài này, lại tưởng tượng tới cảnh Nguyên ngồi trên sân khấu, mặc bộ vest tím, hát từng lời hát thật chân thành, như đang kể câu chuyện của chính mình. Em nói trong buổi tập duyệt trước chương trình: cảm giác hát xong có thể yêu luôn. Trong ký ức của tôi, của những ai từng xem và ám ảnh bởi bài hát này, Nguyên của khoảnh khắc ấy là một chàng trai thật ngọt ngào, nụ cười ấm áp, tâm thái thoải mái, an tĩnh nhẹ nhàng.

Cô Nương và bộ vest tím giết người của Nguyên

Buổi sáng, khi ngồi Grab tới công ty, tôi thích nghe mấy bài kéo tinh thần một chút, hai bài tôi hay nghe là Nhiệt Huyết Thanh Xuân và Thế Giới Sau Trưởng Thành. Mới nghe tên là đã thấy hừng hực khí thế Thanh Niên Mãnh Hổ rồi. Ban đầu, tôi không biết hai bài này và không nghĩ Nguyên có thể hát gì đó hơi rock chút, nhưng xem fancam trong sinh nhật 18 tuổi, em song ca với thần tượng Lâm Tuấn Kiệt bài Thế Giới Sau Trưởng Thành, tôi liền tìm nghe bằng được. Nghe xong thật wow với khả năng hát rock của Nguyên, mặc dù cá nhân tôi vẫn thích bản song ca với JJ, hình như bản thu âm em hát hồi mới 16 tuổi nên còn chút non nớt, chưa thể hiện được hết khí chất Vương Thiên Long, tới 18 tuổi thì biểu cảm đã QUÁ NGẦU RỒI.

Tôi có rất nhiều playlist trên spotify, là do tôi tự tạo phục vụ nhiều mục đích khác nhau. Ngày trước, mỗi lần cần chút cảm xúc, tôi sẽ mở list nhạc jazz hay Nora Jones để não bộ có thể suy nghĩ lãng mạn một chút. Còn giờ, tôi chủ yếu nghe “Em Muốn Chúng Ta Ở Bên Nhau”“Cô Gái Ấy Nói Với Tôi”. Nếu Cô Nương hạ gục tôi bằng sự dễ thương và chân thành của một chàng trai, thì hai bài này lại mang mác nỗi buồn của một người, là con trai, vẫn đủ trẻ nhưng đã từng trải, trái tim vẫn ấm nóng nhưng có chút gì đó tổn thương, ai không vững tinh thần nghe xong có thể rơm rớm khóc. Tôi nghe xong thì không buồn, không vui, chỉ tha thiết nhớ về một cảm xúc nào đó trong quá khứ, những kỷ niệm ngọt ngào kiểu vậy, với những người mình đã từng yêu nhưng vì lí do khỉ gió nào đó mà nghỉ yêu. Không bi lụy và thê lương. Nhiều người đối mặt với quá khứ bằng cách chạy trốn, nhất là chuyện tình cảm nên họ hạn chế nghe nhạc tình, còn tôi thì muốn đối mặt, tức là càng nghe, càng nhớ, càng nghĩ về nó nhiều thì riết sẽ quen, mỗi lần nhớ đến tâm trạng sẽ bình thản, nhẹ nhàng, không còn nuối tiếc. Em Muốn Chúng Ta Ở Bên Nhau cũng là bài signature, được cắt ghép chia sẻ tràn lan khắp mạng xã hội vì biểu cảm của Nguyên khi fan cà khịa, đáp lời bài hát:

  • Nguyên: Em nói, em nói, em nói, em nói xem chúng ta có nên ở bên nhau?
  • Tiểu Thang Viên: CÓ Ó Ó Ó Ó Ó Ó Ó Ó Ó Ó Ó
  • Nguyên: :-O
Biểu cảm huyền thoại =))))

Nói đến đây tôi lại nhớ tới một bài khác, mà tôi replay liên tục trong buổi chiều đi từ Quận 4 xuống Thủ Đức, cũng là một trong hai bài fan tiếp lời nổi trên mạng: Giống Nhau.

  • Nguyên: Tôi cũng chỉ là một người bình thường
  • Tiểu Thang Viên: Không phải, em là thiên sứ. Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á

Bài này do Nguyên sáng tác, biểu diễn nhiều lần trên sân khấu nhưng lần khiến tôi cảm động nhất là concert Nguyên vừa rồi, như một màn đối đáp hai chiều: Nguyên hát – fan đáp, vì lời bài hát vốn dĩ là tự sự của Nguyên, mỗi câu hát như một câu trải lòng. Nguyên và nhóm debut từ năm em 13 tuổi, tính đến giờ cũng 6 năm lăn lộn trong Cbiz, bị bắt buộc phải trưởng thành sớm và trải qua một tuổi thơ không bình thường. Tôi có thể hiểu được cảm giác không có tuổi thơ của các bạn nhỏ học bá, kiểu nhân vật Doãn Kha trong Thời Niên Thiếu Của Chúng Ta, vì đó là điều diễn ra ở khắp mọi nơi. Còn đối với các em, debut rồi vụt sáng thành nhóm nhạc quốc dân với xác suất 3 :1 tỉ 4, nổi tiếng rần rần, cân bằng giữa học hành, công việc, luôn là tâm điểm của đám đông, của anti, của cộng đồng mạng trong khi tâm hồn các em còn chưa đủ cứng cáp, thì quả thật, tôi nghĩ nó phải cô đơn và khó khăn vô vàn. Nên tôi hiểu được phần nào tâm tư của Nguyên trong Giống Nhau.

“Tôi cũng chỉ là một người bình thường

Một hạt bụi bình phàm nhỏ bé

Tôi với bạn cũng giống nhau

Cơm ăn ngày ba bữa bla bl bl

Cho dù em có là thiên sứ, thì Nguyên cũng chỉ là một người bình thường, cơm ăn ba bữa quần áo mặc cả ngày, tối về có những nỗi lo, áp lực, dồn nén, không thể chia sẻ với ai. Con người chúng ta, sinh ra đã giống nhau, chỉ khác nhau số phận lol. Khi hiểu hết Giống Nhau, tôi không nghĩ là bài này lại do một thiếu niên 16,17 tuổi viết ra và phổ nhạc, vì lời lẽ quá sâu sắc, phải là người có nội tâm lắm, vốn dùng từ điêu luyện lắm mới viết ra được câu chữ như vậy. Bạn biết đấy, tiếng Trung thực sự rất deep, như biển sâu vậy, thường ngày họ cũng dùng những từ rất hoa mỹ, rất Trung Quốc, rất cổ xưa, huống chi thi ca hội họa lại sẽ càng bay bổng hơn. Ngược lại, lời bài hát của Nguyên khá đơn giản, không bị cũ, đủ ngữ nghĩa để hiểu được chiều sâu. “Chàng trai này thực sự rất ưu tú!” – vốn từ cực kỳ tốt, khả năng dùng từ để biểu đạt cực kỳ chuẩn. “Chàng trai này thực sự rất rất rất từng trải” – vì những suy nghĩ tôi đọc được không phải lời của một thiếu niên hoa hồng, idol thần tượng, có tương lai trong mơ, mà là một người LỚN mang trọng trách, mang nỗi niềm, rất sâu nặng, lớn lên gai góc tổn thương, nhưng vẫn dũng cảm hướng về phía trước : Sinh ra tự do – yêu không sợ hãi (hảo soái là Vương Nguyên).

Lâu nay mọi người vẫn biết Nguyên là một chàng trai hoạt bát, thông minh, có phần nào dễ thương. Nhưng cỡ vài năm trở lại, Nguyên nhất định bác bỏ hình tượng dễ thương này của mình, thay vào đó là “Cứng ca”, “Thanh Niên Mãnh Hổ”, nghe rất hổ báo cáo chồn. Em còn từng cấm fan không được gọi mình “ke ai” trong concert nữa. Tất nhiên, đây chỉ là đùa, gọi em là gì em cũng vui cả (tôi nghĩ vậy), em chỉ muốn chứng tỏ thái độ của mình rằng Nguyên đã lớn, việc trở thành mãnh hổ là dĩ nhiên và nghiêm túc. Tôi ủng hộ và tôn trọng mong muốn của em. Cho dù em có là ai, thân phận nào: Vương Nguyên, Nguyên Ca, Tiểu Nguyên, Thanh Niên Mãnh Hổ, Vương Thiên Long, Roy Wang, trong mắt tôi: EM RẤT LỢI HẠI ĐÓ NGUYÊN ƠI!

Image result for vương nguyên bazaar

Tôi nghe nhạc thường chủ yếu để ý giai điệu, ít khi nghe lời, nhất là với thứ nhạc không hiểu nghĩa (nhất là nhạc Hàn). Nhưng với nhạc của Nguyên tôi nghĩ mình phải nghe thật cẩn thận, em có một tâm hồn thật đẹp khiến tôi muốn được chia sẻ, đồng cảm, thấu hiểu em hơn qua những bài hát đó. Hầu hết, nhạc chậm của Nguyên nghe không dễ có ấn tượng từ lần đầu (đối với một người tai trâu hầu như tôi nghe lần đầu xong skip hết), phải nghe đi nghe lại, từ từ, dần dần, mới thấm. Mỗi sáng lên công ty, sau khi xong các thủ tục cơ bản và chuẩn bị làm các tasks chính, tôi lại bật cả album Nguyên lên và để chế độ replay. Tôi nghe không biết đã bao nhiêu lần, một phần vì không hiểu tiếng (về nhà ngồi chép lời với pinyin lol), một phần vì tôi muốn cảm thụ thật chậm những tâm tư mà em gửi gắm. Cảm giác rất nhẹ nhàng, như đang trò chuyện cùng nhau, cùng em lớn lên từng ngày.

Điểm khiến tôi rất nể và mến Nguyên, Khải, Thiên đó là không dừng lại, không ngừng tìm kiếm giới hạn của bản thân và vượt qua nó. Kỳ thực, đối với tôi mà nói, không dễ để ai tuổi đôi mươi nhận ra điều này và hành động ngay lập tức, nhất là khi các em đang ở trên đỉnh cao mà nhiều người ao ước. Tôi mất 25 năm để nhận ra rằng khả năng của tôi là không có giới hạn, tôi không được phép bó hẹp bản thân mình trong một khuôn khổ nào đó, tôi mất khá nhiều thời gian để tự thuyết phục mình buông bỏ những thứ mình không quá giỏi, tập trung vào cái mình giỏi. 18 tuổi, Nguyên thật sáng suốt khi lựa chọn theo đuổi âm nhạc, vì đó là thứ em đam mê nhất trong hàng tá thứ mà em giỏi. TFBoys cần có một nhạc sĩ, một nhà sản xuất. Chúng tôi cũng cần một phiên bản vui vẻ, hạnh phúc hơn của Vương Nguyên.

Sinh ra tự do.

Yêu không sợ hãi.

Chính là em Nguyên.

Duy ái Vương Nguyên.

Cuộc sống dễ dàng

Tối nay, lúc đang chờ xe qua Vincom xem phim, Mei hỏi tôi:

– Chị có tin vào bói toán không?

-Trước đây thì có, nhưng giờ thì không. Tôi bảo.

– Sao lại không? Vì mỗi lần đi bói chị rút ra rằng, mình thế nào thì bói sẽ ra thế đó. Phụ thuộc vào bản thân mình cả. Quan trọng là mình tự quản lý cuộc đời mình ra sao.

Hai chị em xem Những Thiên Thần của Charlie, một bộ phim không quá tốt, cũng không quá dở tệ, đủ bình ổn để xem xong hai đứa đi về với cảm giác vui vẻ. Cho dù nhiều review chê không hay nhưng tôi và Mei vẫn quyết định đi xem vì muốn xem thôi, cả hai đứa đều thích các phần trước và nghĩ rằng hay dở cũng không quan trọng, xem như một sự nối tiếp của thói quen. Đã lâu rồi, tôi đi xem phim chỉ đơn giản là có phù hợp hay không. Nếu tâm trạng không tốt, tôi sẽ tránh đi xem phim nặng tâm lý, hoặc chỉ xem một mình. Nếu quá bận, cần giải trí, tôi sẽ xem bất cứ phim gì hiện lên đầu tiên trong đầu.

Về tới nhà cũng gần tới giờ đi ngủ, tắm rửa xong định bụng leo lên giường, nhưng nhớ ra là lâu rồi chưa viết gì nên pha một tách trà nóng, ngồi nghe “Đom Đóm” của ba đứa và gõ mấy dòng này. Cũng lâu rồi tôi chưa có tâm trạng thoải mái trong khoảng thời gian bận rộn như thế này.

Dạo này tôi bận kinh khủng, công việc mới (vẫn ở công ty khoa học kỹ thuật nọ) khá nhiều. Một phần vì tôi đang tập làm quen, một phần vì mọi thứ linh hoạt hơn, đòi hỏi mình phải đa năng hơn. Có những lúc nhiều thứ dồn vào, đi trong WC gặp con Mei, cả hai đứa nhìn nhau đồng thanh: OMG we look like shit. Tối nào tôi cũng về muộn và gần như dạo này không đi gym được nhiều. Tôi không kỳ vọng tôi có thể lấy lại trạng thái như hiện tại nhanh đến thế. Có lẽ ngày mai tôi sẽ đi gym trở lại, tuần sau cố gắng cân bằng một chút, hiện tại mọi thứ vẫn quay cuồng nhưng tôi đã đưa mình vào guồng và biết quản lý công việc, không để nó quản lý mình nữa.

Thông thường, những giai đoạn bận của tôi thường gắn với mệt mỏi, trì trệ, tâm trạng đi xuống, nhưng lần này thì không. Có lẽ vì tôi đang được làm đúng cái tôi mong muốn, tôi dùng bản năng và khả năng để làm việc mỗi ngày, ngồi đúng vị trí mình nên ngồi, không cần phải cố gắng để trở thành một ai đó mà mình không mong muốn nữa. Thực sự, phải cảm ơn Thúc Thúc rất rất nhiều, vì đã cho tôi cơ hội được reborn trong thời điểm như thế này, để tôi tập trung 100% là chính tôi, mang lại giá trị thực sự cho công ty và bản thân.

Điều hạnh phúc nhất là thứ mà tôi tự định hướng cho mình: “một con người sáng tạo”, thêm chút “yêu công nghệ” rất matching với những thứ tôi đang làm. Thêm một điểm nữa, là luôn hướng về tương lai, tương lai của tri thức, con người và công nghệ. Điều hạnh phúc thứ hai là tôi học được quá nhiều thứ chỉ bởi làm một fangirl, theo đuổi idols, theo dõi các thương hiệu mà họ đại diện, khiến tôi vỡ ra quá nhiều bài học về marketing, thậm chí còn vượt qua cả marketing. Tôi nghĩ rằng ngày mình mở hiệu sách ngoại văn và nhà xuất bản của riêng mình không còn quá xa xôi nữa haha.

Tôi thích đọc về tâm lý học hành vi, có lẽ nên tìm hiểu một vài cuốn sách và học vài khóa học online, vì thực tình, cốt lõi của hành vi người dùng chính là tâm lý của chính họ hay sao?

Gần đây tôi hay kêu bận, công việc là chính và đu idol là phụ. Vì tôi rất active trên weibo, lại theo dõi mấy bloggers bên đó nên nhất cử nhất động gì là tôi biết hết. Nếu chịu khó học tiếng Trung để đọc hiểu tốt hơn, có thể lập mấy page drama Cbiz kiểu Trà chanh trà đá Cbiz được rồi. Trong số các “biz” mà tôi từng đu, thì Cbiz là tôi thấy thú vị nhất, vừa nhiều diễn viên, minh tinh, chủ đề vừa phong phú, ngày nào cũng có cái hay để đọc. Đó là lợi thế của dân số lol. Mei bảo tôi nên sang Bắc Kinh làm truyền thông, tôi hợp làm người Trung Quốc hơn là nó lol.

Chiều nay có lễ trao giải Kim Kê bên Hạ Môn, em Nguyên bay từ Mỹ về để dự, cả truyền thông rần rần từ hôm qua tới giờ, tôi ở bên này ngồi update, F5 weibo từng giây một, nhất cử nhất động gì bên đó biết sạch trơn. Nào là Nguyên vừa tới thảm đỏ, Nguyên đi vào trong, Nguyên ngồi nghịch điện thoại, nghe nhạc, Nguyên cùng đoàn phim Thiên Cửu Địa Trường phỏng vấn, Nguyên đánh piano đệm như quàng tử, Nguyên chụp hình cùng ba má là Ảnh đế, Ảnh Hậu Kim Kê bla bla, nói chung là mãn nguyện. Năm nay tiểu Khải và Thiên Tỉ không đi dự ngày cuối vì cả hai đứa đều đang thi cử, anh Khải đi thi còn tiện thể chụp vài tấm hình xấu xỉu trong khuôn viên Bắc Ảnh bằng Reno2 up lên Ốc Đảo, còn anh Thiên Tỉ chắc đang bận mang sách đi trả cho thư viện vì quá hạn nhiều ngày. Cho dù cố gắng nỗ lực xây dựng hình tượng nam thần nhưng sorry trong mắt chị các anh vẫn như một trò đùa lol. Chưa kể Kim Kê năm nay là màn đẩy thuyền kịch liệt của event planner, chắc phải mê đam mỹ lắm mới có thể thiết kế tiết mục đỉnh cao có cả Hồ Ca, Hoắc Kiến Hoa, Trần Vỹ Đình, Lý Dịch Phong trên sân khấu để con dân thiên hạ chèo mệt mỏi. Thường thì tôi chỉ hay update Grammy hoặc Oscar với tinh thần hào hứng như vậy, có lẽ bây giờ tôi sẽ bận hơn với một danh sách các giải lớn ở bên kia.

2019 là năm của tình cờ và có duyên, tối qua tự nhiên quen một bạn tiểu Thang Viên ở Sài Gòn, tư duy cũng na ná, nói chuyện hợp cạ, chưa gặp nhau nhưng sẽ hẹn gặp sớm để bàn về một vài âm mưu trong thời gian tới, để sao qua năm hai đứa cùng đi đu show của Nguyên Ca 666.

Tôi thấy mình may mắn, vì trong hoàn cảnh hiện tại, mỗi ngày lên công ty là một trận chiến, nếu một tiếng tôi không tạo nghiệp một lần thì chắc chắn ngày hôm đó không bình thường, tối trở về nhà thân tàn ma dại, lên giường là ngủ một mạch đến sáng mai, nhưng tôi vẫn rất vui, vẫn hào hứng, vẫn tận hưởng từng giây phút một, vẫn ngồi đây viết những dòng này với tâm thái thật sự bình thản.

Cuối cùng, an yên hay không là tại tâm, cho dù mọi thứ xung quanh có quay cuồng đến thế nào.

Vạn vật luôn tiếp diễn. Hãy cố gắng để tốt hơn mỗi ngày, mới hơn mỗi ngày, lớn lên mỗi ngày. Thời gian có hạn, không làm đi làm lại một việc đến cuối cuộc đời.

Mình bận, mình mệt, mình tự điều chỉnh, không để cảm xúc ảnh hưởng tới người khác.

Categories Me

Aging without aging

Nếu ai biết tôi cỡ 10 năm về trước, khi tôi còn học cấp 3, béo ú, đem nhẻm, nhiều tóc và gu thời trang tồi tàn thì sẽ không nghĩ bây giờ tôi trông như vậy. Cá nhân tôi cũng không rõ tại sao hầu hết ai gặp cũng bảo tôi trẻ hơn tuổi, có vẻ khá con nít, một phần vì do tôi không cao, mấy người lùn thường trẻ lâu, mọi người bảo thế. Nhưng tôi luôn nghĩ mình trẻ hơn tuổi không chỉ bên ngoài mà cả bên trong, lâu lâu tôi cũng tự hỏi lí do là vì sao, chắc 80% do gen di truyền, 10% do thái độ sống và 10% còn lại là skincare đủ bước. Tôi có chơi và học hỏi vài anh chị làm trong lĩnh vực sáng tạo, có người không làm marketing nhưng tinh thần cực kỳ đổi mới, họ hầu hết đều rất trẻ trung từ nội lực bên trong, họ yêu cuộc sống và luôn hướng tới những điều tích cực. Họ khuyên tôi rằng:

  1. Sống không rào cản. Không tự giới hạn mình bởi bất cứ ai/cái gì/sự vật gì ở trên đời này cả. Thông thường, con gái lớn lên ở miền quê phía Bắc sẽ có bị áp đặt nhiều, từ nói năng, ý tứ cho tới định hướng tương lai sau này. Có lẽ tôi là một trong số may mắn thoát ra khỏi những suy nghĩ đó, đúng hơn hết là mặc kệ. Điều này đồng nghĩa với việc làm tổn thương những người thân trong gia đình tôi vì mang cái mác là mất dạy đó mấy bạn trẻ, nhưng tôi nghĩ đó là điều cần đánh đổi và cần thời gian để thấu hiểu, mọi nỗ lực của tôi sẽ là câu trả lời dĩ nhiên nhất cho con đường mà tôi lựa chọn. Trong công việc, tôi chỉ không đi quá giới hạn cho phép của công ty (kẻo bị đuổi), chứ tôi không nghĩ tôi có giới hạn gì cho bản thân, theo cách này hay cách khác, khía cạnh này hay khía cạnh khác, tôi nghĩ mình vẫn đang cố gắng lớn lên từng ngày. Tôi không có cơ hội được học hỏi nhiều khi còn nhỏ nên lớn lên đâm ra cái gì cũng muốn học, có khoảng thời gian stress vì muốn nhiều quá. Giờ thì vẫn muốn nhiều vậy, nhưng học từ từ từng thứ một, ra ngô ra khoai rồi mới chuyển sang cái kế tiếp. Con đường hoàn thiện bản thân không có hồi kết vì không ai hoàn hảo cả, quan trọng mỗi ngày thức dậy là một phiên bản tốt hơn là ổn rồi.
  2. Sống không biên giới. Không tự giới hạn mình ở biên giới (trừ trường hợp không xin được visa) chứ tôi muốn đi muốn trải nghiệm nhiều thứ lắm. Ba tháng nay tôi không đi nữa vì bận công việc, bận ngày ngày lên weibo, ốc đảo, sưu tập hình TFBoys và bận xem đi xem lại tám trăm lần concert của mấy đứa. Tôi yêu Sài Gòn lắm, luôn dành cho thành phố này tình cảm thật đặc biệt, nhưng tôi luôn có suy nghĩ rằng mình sẽ không settle down ở đây, ít nhất là trong vòng 10 năm tới. Ngày trước thì tôi thích đi Ấn Độ, năm nay tự dưng tôi thích đi châu Phi (suýt nữa thì đi Kenya), 3 tháng trước tôi còn đòi đi KL bằng được, giờ thì chỉ mong sao nhanh nhanh học giỏi tiếng Trung để bỏ lại tất cả qua bển làm cho team mainland rồi đi shooting với tiểu Khải, tiện đi concert của tiểu Nguyên và tiện xem đủ thể loại phim điện ảnh nội địa của 3 đứa. Tất nhiên những điều này chỉ là viễn cảnh tươi đẹp xuất hiện trong trí tưởng tượng của tôi, tạch visa thì tôi vẫn ở lại đây thôi. Tôi luôn nghĩ rằng mình sẽ làm được những điều mình ao ước, đi nhiều nước, ở nhiều nơi, kể cả nó hoang đường nhất như mấy giấc mộng fangirl, không vì một lí do khách quan hay chủ quan nào có thể ngăn cản tôi, tất nhiên con đường thực hiện sẽ không dễ dàng, nhưng chỉ cần có một niềm tin đủ lớn và nỗ lực đủ nhiều mà thôi. Tiểu Khải nhớ lớn từ từ….
  3. Sống không skincare trời chu đất diệt. Tới hai mươi mấy tuổi đời tôi mới biết thế nào là skincare đủ bước, mới biết thế nào là lão hóa và phải đấu tranh chống lại nếp nhăn. Da tôi cũng tạm ổn, không nhiều mụn nhưng có vết thâm, giờ cũng có tuổi nên đàn hồi kém, chữa lành lại càng kém hơn. Nếu ngày xưa mất 1-2 tuần để lành 1 cái mụn thì giờ chắc cả tháng. Nên ghi skincare vào trong căn cước công dân như một tôn giáo.
  4. Sống quên luôn tuổi của mình. Vậy cho khỏe =)))

Categories Me

Có duyên với Xử Nữ

  1. Tôi cung Xử Nữ 100%, cả sunsight và moonsight.
  2. Em trai tôi là Xử Nữ.
  3. Cạ cứng của tôi hiện tại là Xử Nữ.
  4. Càng trưởng thành tôi lại càng thấy Xử Nữ đang thống trị thế giới (trong đó có tôi).
  5. Tiểu Khải là Xử Nữ.
  6. Tôi có linh cảm The One của mình sau này cũng là Xử Nữ. Đây là lí do chính tôi đang luyện thơ Shakespeare trên Youtube mỏi hết cả miệng, phải vội qua blog để viết lại những dòng này kẻo quên, như một suy nghĩ lóe lên trong đầu, bất ngờ nhưng cực kì chắc chắn từ giác quan thứ 6. Lâu nay, tôi vẫn quan niệm cung gì cũng được, không quan tâm lắm chuyện có hợp hay không theo ngày sinh tháng đẻ, quan trọng là đối xử với nhau như thế nào, nhưng tới giờ thì bản năng nói với tôi rằng có một Xử Nữ tiếp theo sẽ xuất hiện trong cuộc đời, ở lại bao lâu thì chưa biết, chỉ biết sẽ vô cùng đặc biệt (mong là tiểu Khải lol).
Categories Me

Thương you so much Sài Gòn ơi!

Tối nay chú Grab chở về có đi qua đoạn đường từ Hai Bà Trưng ra Công trường Mê Linh, trời mưa lún phún, phố xá đèn đóm tùm lum, nấp sau lưng chú nhìn Sài Gòn thật thương. Modern meets culture là cụm từ phù hợp nhất để tả Sài Gòn, có lẽ vậy. Chỉ một đoạn đường ngắn thôi nhưng cơ man nào là Basta Hiro, El Gau Cho, Park Hyatt, rồi Chị Hoa rồi Cao Fine, Margonn, Caravell Hotel và nhiều quán hàng sang trọng khác. Nhưng cũng len lỏi ngay giữa chúng là khu hẻm xéo tối thui, chỉ hoạt động từ 3h chiều tới khi trời vừa tối, bán đủ thứ quà vặt trên đời mà đám nhân viên văn phòng quận 1 và học sinh Trần Đại Nghĩa hay lê la mỗi buổi đói lòng.

Nếu không tìm hiểu hoặc không để ý thì chẳng ai biết ẩn sâu trong The Courtyard cũ kĩ lại có tới mấy nhà hàng sang trọng phục vụ từ đồ Tây Âu tới món thuần Việt xịn. Ngay góc Lý Tự Trọng có hàng bánh mì anh gì đó và gánh trái cây của cô tên là Cô Trái Cây, mua của cô từ 2015 tới giờ cô vẫn bán chỗ cũ mỗi ngày, chỉ có giá là đổi thay.

Mới gần đây Người Chủ Tốt Bụng mở thêm Quán Cafe Mùa Hè, cái quán nhỏ bé xinh xinh bán cà phê chất lượng, chủ yếu phục vụ take away hoặc khách không nán lại ngồi lâu, tưởng như không phù hợp (vì vỉa hè phía trước là chỗ tuyệt vời để ngồi ngắm người qua lại) mà rồi lại quá đỗi phù hợp với những gì đang diễn ra ở xung quanh: hối hả giữa những nốt trầm.

Vì Sài Gòn còn nhiều thứ tử tế, xinh tươi, nên hãy đừng nán lại lâu, hãy tới một chút thôi rồi rời đi để lại nhiều vấn vương thương nhớ, hãy cứ hân hoan vội vã khám phá thêm nhiều vẻ đẹp mới, hãy cứ sôi động nhiệt thành như trái tim không bao giờ ngừng đập của thành phố mãi mãi lưu giữ tuổi trẻ của tôi, bạn và nhiều người khác nữa.

Nếu biết trăm năm là hữu hạn, cớ sao ta không sống thật sâu? (Mượn lời chú Phạm Lữ Ân).

Categories Me