Tittle đáng giá bao nhiêu và câu chuyện 3 lần nhận mức lương và chức vụ thấp hơn để phát triển và thăng tiến

Ngày trước, khi còn làm ở tạp chí kinh doanh quốc tế nọ, dịch bài là công việc thường ngày của mình, nó khiến mình thích thú và muốn trở thành translator. Mình đã từng dành thời gian đọc, chọn lọc rất nhiều bài báo hay của các đầu báo quốc tế và dịch lại, nó cũng là cách mình tự học và nhắc nhở bản thân thông qua những gì chắt lọc được. Rồi cuộc đời đưa đẩy, mình quá bận rộn để viết lách và quên luôn dịch như thế nào. Nhân tiện hôm nay được chia sẻ một bài báo hay, đúng thứ mình đang suy nghĩ nên up lên blog luôn, cũng muốn re-start lại thói quen dịch của mình, cho dù thế nào đi chăng nữa.

Mình không phải người dịch chuyên nghiệp, chủ yếu theo ý hiểu nên khá thoáng không sát với từ gốc. Link bài viết bằng tiếng Anh tại ĐÂY.

—————————————————-

Trong thế giới đầy rẫy cạnh tranh này, nhiều người coi chức danh là thước đo thành công trong thời đại chúng ta, họ luôn đề cao nó khi tìm việc/bàn về công việc.  

Thế hệ millennials thậm chí còn giảm lương tới phân nửa để có tittle ấn tượng, nhiều khi thấp hơn cả 10.000 đô la trong cả quá trình deal lương. Nhưng một tittle cao không đồng nghĩa với bạn phát triển, thăng tiến nhanh hơn. Nói thẳng ra: vai trò của bạn hoàn toàn quan trọng, nhưng nó không phải là động lực ưu tiên. Để đạt được tiến bộ thực sự trong sự nghiệp, hãy tập trung vào phát triển kỹ năng. 

Ở ba thời điểm trong sự nghiệp, tôi đã chấp nhận hạ tittle, nhận một chức danh và mức lương thấp hơn khả năng của mình. Bỏ qua tác động của bối cảnh, điều này nghe như một quyết định sai lầm. Nhưng mỗi bước đi xuống nấc thang của công ty đều có chủ đích và giúp tôi đạt được thành công lâu dài hơn, cả về thành tích và lương thưởng. Mỗi vai trò mới đã dạy cho tôi những kỹ năng cần thiết cho sự phát triển của mình và giúp tôi tiến gần hơn đến mục tiêu cuối cùng là trở thành product leader.

Motivational Quotes : 25+ Best Quotes On Leadership | Motivational quotes,  Best quotes, Wisdom quotes

BẠN CẦN CHỨNG MINH GIÁ TRỊ CỦA MÌNH BẰNG CÁCH QUÊN ĐI CÁI TÔI.

Vì vậy, nhiều người thích tập trung thể hiện ở vai trò rất cao. Nhưng nếu bạn thiếu đi khả năng cơ bản cần thiết để thực hiện tốt công việc, thì nó chẳng có nghĩa lí gì cả. Bỏ qua những hào nhoáng về tittle, thử thách bản thân để học được nhiều kĩ năng mới sẽ giúp bạn phát triển lâu dài, chứ không chỉ để được thăng chức. Tôi đã chứng kiến vô số người được thăng chức sớm trong sự nghiệp của họ, chỉ để làm màu vì họ không có các kĩ năng cần thiết để tiếp tục tiến xa hơn. Nếu bạn có một nền tảng kiến thức, kĩ năng vững chắc, bạn có thể tạo ra cơ hội mới cho bản thân bất cứ lúc nào trên hành trình phát triển sự nghiệp. 

Khi bạn càng lên cao, áp lực bạn phải đối mặt từ các cấp quản lý, đối tác, khách hàng ngày càng tăng lên. Executive team luôn bị săm soi từng li từng tí và được theo dõi chặt chẽ bởi cả một hội đồng và tất cả công chúng ngoài kia. Nếu không có các kĩ năng cần thiết, thì bí kíp là fake it until make it nếu bạn là nhân sự cấp cao. Sau cùng, bạn vẫn có nguy cơ mất đi vị trí đó hoàn toàn. 

Đây là lí do tại sao xây dựng kỹ năng là một trong những hình thức đảm bảo tốt nhất cho công việc của bạn. Nếu bạn luôn cập nhật về ngành, về lĩnh vực của mình và theo dõi những kĩ năng nào đang được săn đón, bạn sẽ có cơ hội tốt hơn để phát triển công việc của mình trong 10 năm tới. Vậy làm thế nào để bạn xác định được mình cần trau dồi những gì? Sau đây là 4 bước vô cùng quan trọng. 

Quotes about Job titles (42 quotes)
  1. Bạn muốn ở đâu, là ai trong tương lai?

Hãy tự hỏi bản thân mục tiêu nghề nghiệp của mình là gì và nghĩ xem điều gì thôi thúc bạn. Luôn suy nghĩ về 5 năm tới và cân nhắc xem bạn muốn ở đâu, thăng tiến hai hoặc ba cấp bậc so với hiện tại. Khi còn nhỏ, sau khi thấy cha tôi sửa điều hòa và nghe ông ấy nói chuyện về cơ cấu hoạt động bên trong của chiếc máy, tôi bắt đầu nhen nhóm đam mê với khoa học máy tính và kỹ thuật điện, tôi đã theo đuổi một tấm bằng đại học trong lĩnh vực này. Chỉ cho đến khi dành thời gian làm việc cho các dự án kỹ thuật thông qua các đợt thực tập, tôi mới nhận ra rằng mình muốn xây dựng và tạo ra mọi thứ, điều này đã dẫn tôi trở thành product leader.

2. Research về vị trí mong muốn của bạn. 

Khi bạn biết đích đến của mình ở đâu, thì đã đến lúc làm một số research. Giả sử bạn muốn làm theo cách của mình để trở thành head of an engineering program. Hãy đọc và tìm hiểu điều gì tạo nên một engineering manager xuất chúng và những kĩ năng cần thiết để thành công trong vai trò đó. Hai tài nguyên hữu ích là reports về kĩ năng và tìm việc của Linkedin. Những reports này sẽ cho bạn hiểu rõ hơn về thị trường việc làm và giúp bạn hiểu các công ty muốn có kĩ năng gì khi họ tuyển dụng cho các vị trí mà bạn quan tâm.  Ví dụ: theo các báo cáo này, nếu bạn đang theo đuổi sự nghiệp kỹ thuật , bạn nên tập trung vào việc học Tensorflow, Apache Spark và natural language processing. 

3.  Tạo mối quan hệ với những người trong lĩnh vực đó  

Networking là một cách hiệu quả để học hỏi những kĩ năng mà bạn cần. Tìm những người đang làm công việc bạn mơ ước và học hỏi những gì hữu ích nhất hoặc cần thiết khi mới bắt đầu công việc. Bạn có thể ngạc nhiên bởi những điều không ngờ tới đó. Ví dụ: thông qua networking, tôi học được giao tiếp là kỹ năng quan trọng đối với product managers – mặc dù đây không phải là điều tôi đã học ở trường kinh tế.

Vì nhận được lời khuyên này nên tôi đã làm việc rất chăm chỉ để phát triển kỹ năng ấy trong quá trình làm việc. Giiao tiếp tốt hơn đã giúp tôi phá vỡ các lỗ hổng và duy trì sự minh bạch, cởi mở giữa các thành viên trong team. Kiểu kỹ năng cross-functional này không nhất thiết phải hiển thị trên SOW của bạn hoặc một gạch đầu dòng trong JD, nhưng nó là yếu tố quan trọng để tiếp tục thành công. 

4. Dành thời gian tập trung vào việc HỌC 

Khi bạn đã research xong xuôi và có một danh sách dài những kỹ năng cần thiết, thì giờ là lúc bạn tập trung phát triển chúng. Học một kĩ năng mới cần có thời gian – bạn không thể đi đường tắt. Bạn không thể học code hoặc trở thành bậc thầy giao tiếp trong 1 giờ. Nhất là khi bạn bận rộn với công việc và trách nhiệm níu kéo bạn theo một triệu hướng khác nhau, ưu tiên một thứ lâu dài như phát triển kĩ năng thực sự là một thách thức. 

Lời khuyên của tôi là tìm ra những gì phù hợp với thời gian biểu, dành thời gian tập trung vào chúng, có thể là nửa ngày mỗi quý hoặc một buổi tối cuối tuần sau giờ làm việc. Dùng cách tiếp cận có hệ thống để học tập bằng cách đặt ra các mục tiêu cụ thể, có thể đạt được, chẳng hạn như “Tháng này tôi sẽ làm 10 bài tập coding” hoặc “Quý này tôi sẽ đọc hai cuốn sách về cải thiện khả năng lãnh đạo”.

Chi phí học tập càng cao khi bạn càng già lol, vì vậy bạn càng bắt đầu xây dựng kỹ năng sớm thì càng tốt. Đây là cách tốt nhất để kiểm soát career path của bạn, nhưng nó phải là một tư duy lâu dài.

Money title mean nothing if you have no morals | Wisdom quotes, Millionaire  quotes, Humility

Tittle rất quan trọng, nhưng nó chỉ giá trị khi bạn không ngừng xây dựng các kĩ năng cần thiết để tiến về phía trước. Để đạt được mục tiêu, bạn cần tập trung vào phát triển dài hạn, không chỉ là thăng tiến tiếp theo. Xác định các kỹ năng cần thiết để đạt được điều đó và dành thời gian để trau dồi chúng là cách bảo đảm tốt nhất cho công việc và tương lai. Nếu bạn có kỹ năng phù hợp, cơ hội luôn mở rộng trước mắt.

Virgo

Mỗi năm tôi có 3 giao thừa: giao thừa Tết dương, Tết âm và Tết của chính mình – trước ngày sinh nhật, hôm nay là giao thừa thứ 3. Tôi đã không còn đếm tuổi của mình được vài năm rồi, vì thấy không còn cần thiết nữa, cho dù tôi có bao nhiêu tuổi thì tâm hồn vẫn trẻ vậy thôi. Tôi may mắn vì vẫn trong hình hài của một cô gái mới ngoài 20 một chút =)))

Hôm nay tôi tự thưởng cho mình một ngày ngủ dậy muộn, xem hết vài bộ ngôn tình dở ẹc, thứ phim mà tôi vừa xem vừa tua nhưng vẫn muốn xem kết cục nó như thế nào, ăn uống đầy đủ, không có chút tinh bột nào, rồi tranh thủ gội đầu, xem hết Scent of a woman – bộ phim tôi để dành chỉ cho dịp sinh nhật và Al Pacino không bao giờ khiến tôi thất vọng. Tôi vừa thử pepsi không calo vỏ chai màu đen, thấy khá ổn. Tôi lâu nay vẫn thuộc team coca, kể cả đồ diet cũng chỉ uống cocalight và zero, pepsilight hơi hắc và nhạt đối với khẩu vị của tôi, tới phiên bản mới này thì đã khắc phục được.

Cách đây không lâu, có một người chị thân từ nhỏ hỏi: “có tính lấy chồng không hay kiếm lấy đứa con nuôi thôi em”. Tôi đã quen với khá nhiều câu hỏi kiểu vậy, chuẩn bị sẵn tâm lý và câu trả lời cho những tình huống na ná vậy, nhưng vẫn thật bất ngờ vì người hỏi chỉ bằng tuổi tôi (1 chồng, 1 con). Sau này, chắc không có sau này chúng tôi nói chuyện với nhau nữa. Đơn giản là không chung một thế giới, thế thôi. 1 năm qua tôi đã thay đổi nhiều:

  • Từ có bạn trai qua độc thân và yêu Vương Tuấn Khải
  • Từ không có con thành mẹ của chú bé Tiểu Nguyên
  • Từ tóc dài thành tóc ngắn, tóc đen thành tóc nâu
  • Từ làm media qua social media
  • Từ một fangirl hời hợt thành fangirl chuyên nghiệp
  • Từ một đứa xấu tính thành bớt xấu tính hơn chút
  • và một tỉ thứ mà tôi không thể kể hết được

Tôi là một Xử Nữ điển hình. Cho dù tôi không tin vào cung hoàng đạo cho lắm, tham khảo để cho vui nhưng tôi luôn cảm thấy cung này rất hợp với tôi, ngay từ lần đầu tiên nghe tên. Thời gian qua, một số vấn đề khiến tôi quên đi cảm giác awesome này, may mắn nhờ bestie và một tỉ memes mà cuối cùng tôi đã tìm lại nó. Điều này rất quan trọng đối với tôi, vì cho dù tôi còn nhiều khiếm khuyết, tôi trong mắt người khác như thế nào, không hề quan trọng, quan trọng là tôi luôn thấy mình tuyệt vời – tuyệt vời hơn mỗi ngày, vậy là được rồi.


Lớn lên, tôi học được cách xây dựng hệ giá trị và quỹ đạo của riêng mình. Càng lớn lại càng không vội vã, không sân si, không chạy đua theo người khác, trừ chạy đua với công việc và với chính mình. Trước đây, tôi bị ảo tưởng rằng hướng ngoại, quan hệ rộng, năng nổ các kiểu mới là thành công, còn giờ thì tôi có phần hướng nội hơn, bớt giao thiệp với người không liên quan, tập trung làm tốt thứ mà mình giỏi, để kết quả lên tiếng chứ không cần thiết phải đao to búa lớn làm gì.

Lớn lên, tôi cũng bớt giải thích hơn, với những người không cần thiết. Tôi trong mắt người khác như thế nào không còn quan trọng nữa rồi.

Lớn lên, tôi bớt tìm kiếm mấy thứ hào nhoáng bên ngoài, vì nội tâm bên trong mới là điều đáng đào sâu và tìm hiểu.

Lớn lên, mới biết đại dịch là thứ gì đó có thật, lịch sử vẫn gọi tên người có ảnh hưởng.

Mừng tuổi mới, mừng một năm nhiều trải nghiệm & vấp ngã vừa đi qua, mừng bản thân vững tin thêm nhiều chút ❤

Cuộc sống của thiếu nữ từng trải – in love with my future

Em gái tôi Billie Eilish mới ra bài hát mới tên My Future – bài hát mà nghe xong tôi nghĩ rằng mình cần phải viết gì đó về tương lai, ghi lại hành trình đi tìm bản thân, xem mình đang ở đâu. Tôi nghĩ tác giả là Finneas viết lời dựa trên em gái Billie – người nhận thức được những suy nghĩ này từ rất sớm, tức những cô gái yêu bản thân, độc lập, có tài năng, đam mê, hoài bão và luôn cố gắng vì nó. Tôi rất thích đoạn lyrics này vì trúng tim đen tôi quá:

‘Cause I, I’m in love
With my future
Can’t wait to meet her
And I (I), I’m in love
But not with anybody else
Just wanna get to know myself

Con gái độ tuổi chúng tôi, đã hơn 25, chưa tới 30, thường có hai nhóm chính: có chồng con hoặc chưa có gì. Tôi thuộc nhóm thứ hai. Trong các nhóm chính đó còn chia ra làm nhiều nhóm nhỏ mà tôi khá lười phân tích ra ở đây, chỉ biết tôi thuộc một bộ phận không nhỏ các thiếu nữ từng trải, luôn nghĩ mình còn rất trẻ, chưa có và không có ý định settle down ở thời điểm hiện tại, chưa hẳn là vì ế chỏng chơ hay gì, mà vì còn quá nhiều điều cần phải làm, thế giới ngoài kia còn nhiều thứ phải khám phá, chưa sẵn sàng cho một cuộc sống ràng buộc. Nếu ai hỏi tôi là khi nào cưới, tôi chỉ biết cười trừ là không biết, vì tôi không biết thật, không biết làm sao giải thích cho họ hiểu khi hiện tại tôi độc thân, bận rộn, thời gian rảnh chỉ đủ dể dành cho Yuan, bạn bè và skincare.

Con gái ở độ tuổi chúng tôi, tới thời điểm này mà nói, tôi đột nhiên nhận ra, mình đã độc lập đến mức tự chủ mọi thứ trong cuộc đời, đây là cảm giác khá thú vị mà tôi vô cùng enjoy. Tới giờ tôi đã tự làm được nhiều thứ, hoặc làm tốt hơn trước đây:

  • Tự nuôi bản thân, nuôi Nguyên (tất nhiên).
  • Tự pha cà phê, biết nhiều hơn về cà phê, mặc dù pha còn dở dở. Trước chỉ biết uống =)))
  • Tự biết mình muốn gì, cần phải làm gì, có kế hoạch cuộc đời rõ ràng. Trước làm to-do-list hằng ngày còn lười nữa =)))
  • Tự điều chỉnh chế độ ăn. Đây là điều mà gần đây tôi mới làm được, tức là biến chế độ ăn lành mạnh, tinh bột tốt, rau củ và vận động nhẹ hằng ngày thành một thói que được hơn 1 tháng rồi. Trước đây, tôi từng đi gym rất siêng, tập cực hard core nhưng giảm xong lại đâu vào đấy vì không khâu được mồm. Tôi cũng từng lowcarb và thử rất nhiều chế độ khác nhau, nhưng chúng không thường xuyên thường trực được, cũng không thành thói quen và thành chế độ ăn hằng ngày của tôi, vì tôi luôn tự nuông chiều mình bằng bánh mì và tám trăm thứ tinh bột không tốt khác. Còn giờ tôi không còn phải lo lắng cân nặng tăng bất thình lình chỉ sau một bữa nhậu nữa, vẫn dần dần giảm tới mức tôi mong muốn để mặc đồ cho đẹp hơn thôi.
  • Tự chăm sóc da tốt hơn. Tôi vẫn skincare cẩn thận lâu nay nhưng có 1 điểm khó khắc phục là độ đàn hồi của da, cho dù tôi đắp bao nhiêu tiền lên trển =))) Da là thứ cần phải thấu hiểu, vì nó là mối quan hệ tác động bên trong và bên ngoài. Tâm tư, nội tiết tốt lẫn cách làm sạch, dưỡng da, điều kiện môi trường các thứ. Từ ngày được khai sáng retinol thì mọi vấn đề đã được giải quyết, tôi tin rằng tôi sẽ trẻ mãi không gìa =)))
  • Tự chọn cách sống và quan niệm sống. Bớt sân si, cái gì quyết định không quan tâm thì sẽ bỏ nó ra khỏi đầu luôn. Bớt phán xét, vì chỉ sống một lần, nên để dành thời gian nghĩ những thức khác có ích hơn. Bớt bao đồng, không phải chuyện của mình thì cũng không cần quan tâm.
  • Cuối cùng là tự mê trai, cái này chỉ có đầu thai mới hết =)))

Còn một danh sách nhiều điều mà tôi chưa làm được, chỉ đang cố gắng, mong rằng sẽ có kết quả tốt. Challenge số 1 mà tôi đề ra cho bản thân trong thời gian tới là tự điều chỉnh cảm xúc, cho dù đối mặt với điều gì cũng thật bình tĩnh và thấu đáo, không để ai/cái gì/sự vật/sự việc gì ảnh hưởng tới cách tôi đối xử với thế giới tươi đẹp này.

Cho dù còn nhiều tính xấu, nhưng nhìn bản thân tốt hơn mỗi ngày – theo cách đánh giá của chính mình, là cảm giác rất tuyệt vời. Chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy thật yêu bạn gái Bella của tương lai hí hí: vợ Vương Tuấn Khải, mẹ tiểu Nguyên, marketer đứng đằng sau nhiều campaigns xịn và chủ một business gì đó thật cool =)))

Workaholic

Hôm nay lại là một đêm muộn, tôi uống trà dễ ngủ (thật sự là đã đến tuổi uống trà để ngủ ngon hơn), lại nghe Tỉnh Giấc của anh Khải và viết những dòng này. Sài Gòn mắc bão, trời mưa tầm tã, ngập hết đường xá, may mắn tôi bắt được chiếc Grabcar muộn màng để về nhà, còn không chắc ngủ luôn ở công ty.

Tôi yêu Sài Gòn, dù không phải người Sài Gòn, chỉ không thích cô gái ấy vào mùa mưa ấm ương như này. Tôi may mắn ở gần công ty, đã không còn đi xe máy từ lâu, nên di chuyển gì cũng tiện, chứ trời như nước đổ vậy mà phải lao ra đường, ngập trong nước, xe chết máy, dắt bộ các kiểu, chắc tôi tuyệt vọng lắm (vì tôi đã trải qua những ngày như vậy khi còn ở Hà Nội).

Workaholic là một cụm từ mà tôi không nghĩ mình sẽ dùng để miêu tả bản thân, cho tới hôm nay, có người nói với tôi rằng tôi là một workaholic. Tôi luôn cố gắng học và làm nhiều nhất trong công việc, nhưng 1 phần trong tôi vẫn cho rằng mình cần những khoảng nghỉ, luôn tự nuông chiều bản thân, bắt tự phải balance bằng 7749 hình thức xả hơi. Hai tuần trước, chả là công việc của tôi có giảm bớt đi một chút so với project trước (rất điên cuồng), tôi yêu cầu và tự mình cắt giảm công việc, không ôm đồm quá nhiều nữa, kết quả là hai ngày sau tôi CHÁN. Chán cho tới mấy ngày gần đây, khi bắt tay vào một số projects mới – thì tôi thấy CHẮC TÔI KHÔNG THỂ RẢNH NHIỀU HƠN 2 NGÀY. Trước đây, tôi không hề nhận ra điều này, vì công việc chưa bao giờ đạt tới cường độ làm việc đó. Thay đổi này khiến tôi quen thuộc với việc bận, bị bận, bị ép, bị réo, hơn là thảnh thơi ngồi suy nghĩ. Mentor của tôi vẫn bảo: “bận rộn, quá tải, là lúc năng suất làm việc cao nhất, sử dụng khả năng xử lý của não bộ nhiều nhất”. Tôi tin là như vậy.

Sau sự việc này tôi rút ra mấy điều, cũng cơ bản thôi nhưng ghi ra đây để nhắc nhở chính mình:

  • Tôi có thể tự consider bản thân là một workaholic, không nhất thiết phải là công việc trong công ty, mà là việc cá nhân cũng vậy.
  • Tôi cần được bận rộn, cần giữ bản thân mình bận rộn. Vì chỉ có như vậy tôi mới có cảm giác “alive”.
  • Việc đón nhận thêm thử thách mới, thực sự rất rất thú vị. Nhiều lúc, tôi rất sợ sệt, sợ rằng mình không làm được, nhưng thực sự, ngoài khả năng ra thì còn cần cả sự kiên trì, chỉ cần không bỏ cuộc.
  • Trải nghiệm nào cũng là bài học, cho dù tốt hay xấu, cho dù thành công hay thất bại, thì cũng là một cơ hội để tự rút ra ý nghĩa cho riêng bản thân mình.

Cuộc sống vẫn luôn tiếp diễn, như một quy luật, nếu dừng lại, tôi e sợ mình sẽ bị thụt lùi. Thế nên, tôi rất sợ hai từ “ổn định”, cho dù lựa chọn con đường nào, thì phía trước luôn nhiều những vấn đề mà chúng ta không thể ngờ tới, tôi sợ tư duy ổn định khiến tôi không đủ bản lĩnh để vượt qua chúng suốt cả cuộc đời. Không có thứ gọi là “an phận” ở một thế giới đang xáo trộn và đầy biến động này cả, chỉ có tự học cách sống chung với nó, tự đi tìm bình yên theo định nghĩa của chính mình mà thôi. Cho dù bạn lấy chồng hay không lấy chồng, bạn đi làm hay ở nhà làm nội trợ, bạn đang theo đuổi ước mơ hay giúp người khác thực hiện ước mơ, bạn ở Sài Gòn hay Thanh Hoá, ở Hà Nội hay Bắc Kinh, ở Huế hay Paris, thì những điều bất ngờ luôn chờ đợi ở phía trước.

(bài này được viết trước khi đăng 2 ngày)

Tỉnh giấc

Đã lâu rồi kể từ lần cuối tôi viết blog, không phải do tôi bận, vì kỳ thực tôi không quá bận đến mức không thể viết được, chỉ vì tôi cạn ý tưởng và đang trong thời gian thử thách bản thân, chuẩn bị bước vào giai đoạn mới với nhiều quyết tâm hơn. Lúc này, tiểu Nguyên đang nằm cạnh nghịch tóc tôi, lâu lâu tôi lại thò tay qua vuốt đầu con một cái, nghe bài “Tỉnh giấc” của anh Khải và viết những dòng này, tôi đã bắt đầu giai đoạn mới đó được 23 giờ rồi.

Tôi thường ít khi nghe nhạc anh Khải nhưng vẫn có một playlist những bài của ảnh mà tôi thích, mỗi lần cần đối thoại với bản thân tôi lại mang ra nghe, nhất là Tỉnh Giấc và Sinh Trưởng – hai bài cực hợp mood mỗi khi đêm về, thao thức suy nghĩ về tương lai, cuộc đời, trăn trở về con đường phía trước. Cảm giác như có anh Khải cũng đang chia sẻ những nỗi niềm giống vậy, thấy vững tin hơn rất nhiều – đó là điều đặc biệt về mặt tinh thần mà chỉ có nhạc của anh Khải tác động được tới tôi. Có lẽ, do chúng tôi đồng điệu, cùng là Xử Nữ, là những con người cô độc nhưng không cô đơn giữa cuộc sống thành thị.

Gần đây, đọc những bài phỏng vấn mới của anh Khải và em Nguyên, có hai câu mà tôi nhớ nhất, type lại đại khái như sau (chứ không nguyên văn):

  • Anh Khải: Vui vì ở tuổi này có quyền lựa chọn, chọn làm cái gì mình thích và từ chối cái gì mình không thích.
  • Em Nguyên: May mà làm âm nhạc là đúng đắn. Nó vốn di không sai, chỉ là vấn đề “khán giả có thích hay không” và “bản thân có thích hay không, có tiếp nhận hay không”.

Hai câu nói này làm tôi nhớ đến bản thân một chút:

  • Tôi cũng vui vì ở tuổi này tôi vẫn thấy mình trẻ, thấy mình còn làm được nhiều thứ, chưa có tư tưởng ổn định. Được chọn làm cái mình thích và từ chối thứ mình không thích (ví dụ lấy chồng lol).
  • May mắn mà tôi làm marketing. Việc tôi làm marketing dở hay không dở vốn không sai, chỉ là khách hàng có mua hay không, có bị thuyết phục hay không và bản thân tôi có tự hào về những gì mình làm ra hay không.

Tôi đang tập thói quen làm 1 việc gì đó trong vòng 21 ngày để quen dần, tôi đã làm được 1 việc rồi, đó là điểm danh weibo =))), nghe có vẻ não tàn nhưng quả thật nó rất có ích cho rèn luyện, bắt đầu từ những thứ nhỏ nhỏ mà mình thích trước, rồi mới có thể làm thứ to lớn hơn thật.

Cũng nhờ lười biếng mà tôi có thời gian khám phá một số thứ, khá thú vị, khi nào có kết quả khả quan thì tôi sẽ chia sẻ lên đây. Còn giờ thì tôi phải đi ngủ, vì mai là một ngày bận rộn, tuần này rất bận rộn.

Categories Me

Học thêm một thứ tiếng và câu chuyện có thêm một cuộc đời

Tôi nghe đâu đó trên internet, người ta luôn nói học thêm một thứ tiếng là có thêm một cuộc đời. Trước khi học tiếng Anh thì tôi không hiểu cho lắm, cho tới giờ khi đã bập bẹ được một chút tiếng Trung thì tôi tin nó đúng 100%. Học thêm tiếng Anh giúp tôi có được ngày hôm nay, học thêm tiếng Trung là cho tương lai của tôi sau này.

Nói một chút về việc học tiếng Anh, chỉ có lên tới đại học tôi mới bắt đầu tiếp xúc nhiều kiểu amateur, đủ để đu idol (ngày xưa đu US UK), xem phim, tám dóc (và tán trai), tới khi đi làm tôi mới sử dụng thành thục (theo kiểu nhân viên văn phòng lol) được. Việc học tiếng Anh giống như một thứ thay đổi cuộc đời tôi vậy, những gì tôi có ở thời điểm hiện tại, là nhờ biết tiếng Anh. Từ việc đứa in bài hát của Lady Gaga để học hát theo cách đây hơn 10 năm tới hiện tại, làm trong một công ty Trung Quốc nhưng may mắn được nói, viết, dùng tiếng Anh mỗi ngày. Tôi có thi IELTS cách đây cỡ 3 năm, được 7.0, tôi chỉ thi để biết mình đang ở đâu, nếu đánh giá thì trình độ thì đủ để tôi làm công việc hiện tại, tự tin nói về những thứ liên quan tới marketing với đồng nghiệp và đối tác (người Việt, người Trung Quốc, Ấn Độ, đâu đó vòng quanh Đông Nam Á), vốn từ của tôi đơn giản, phổ biến, không quá phức tạp, ai cũng có thể hiểu được. Khoảng thời gian học dịch, tôi đã học thêm được khá nhiều từ mới hay ho, nhưng không dùng nên giờ quên hết sạch.

Một điều thú vị, là ngày xưa tôi nói tiếng Anh kiểu Anh Mỹ, vẫn là viet-lish nhưng theo cách phát âm nhả chữ là theo của người Mỹ, một phần vì tôi xem phim Mỹ khá nhiều, phần vì tôi thấy nó dễ, hợp với giọng tôi. Tuy vậy, tôi vẫn mang một niềm mơ ước là nói được tiếng Anh Anh, nếu tôi có thì tôi sẽ không bao giờ ngậm mồm – tôi từng thề vậy. Tôi đã tập rất nhiều lần và thất bại, chỉ có thể nói tầm 2-3 phút, sau đó sẽ bị lạc qua giọng cũ ngay. Tôi đành từ bỏ và không ngờ một ngày tôi có thể phát âm ra thứ posh english khá tự nhiên mà không cần điều khiển bởi não nhiều.

Có 3 nguyên nhân chính dẫn đến điều đó:

  1. Vì tôi adua học đòi mấy đồng nghiệp trong công ty. Coan Alice du học ở Anh về nên cũng nói giọng Anh, Megan sống ở Anh 7 năm nên nó mở mồm ra là y chang The Queen vậy, xong cái làm tôi muốn ráng thêm lần nữa =)))
  2. Cùng thời điểm đó, tôi bắt đầu học tiếng Trung, mỗi lần tôi phát âm Alice lại bảo tôi: thả lỏng ra, nói thật nhẹ nhàng như mây như gió vầy đó, vầy mới đọc đúng được. Thế là tôi gắng tập theo, sau đó khả năng phát âm thấy ổn hơn hẳn, có phần thánh thót như chim. Trước đó tôi đem cách phát âm như người Mỹ vào để đọc tiếng Trung, âm phát ra từ cuối cuống họng, gằn và khá nặng. Sau đó tôi điều chỉnh lại cho âm phát ra từ đầu cuống họng, không gằn nữa, thì âm tự nhiên thành giống chim hót =)))
  3. Việc chuyển từ cuối đến đầu thanh quản ảnh hưởng luôn tới cách tôi nói tiếng Anh, giúp tôi chuyển hẳn accent qua anh anh mà không cần quá cố gắng, ước mơ nói như nữ hoàng cũng không còn bao xa nữa =)))
Ai rảnh có thể nghe audio nè nha , dạo này tôi nói vậy đó =)))

Tôi vẫn cố gắng duy trì cách nói này đều đặn, tới giờ thì tôi không bị ảnh hưởng nhiều bởi người nói đối diện nữa, cho dù họ nói accent nào, trừ duy nhất một việc: nếu tôi không tập nói tiếng Trung thường xuyên. Có khoảng thời gian tôi bận tối mặt mũi, không học thêm được tí chữ nghĩa nào, mở mồm ra nói là khác hẳn ngay. Lưu ý là, phát âm của tôi không hề hoàn hảo, chỉ đem ra làm một ví dụ thực tiễn để minh chứng cho việc học ngôn ngữ này ảnh hưởng tới ngôn ngữ kia.

Mọi chuyện xảy ra như một điều kì diệu, mà chỉ có ngôn ngữ mới có thể tác động qua lại lẫn nhau vậy.

Quay lại về câu chuyện cuộc đời, học tiếng Trung đúng là thay đổi cuộc đời tôi, cho dù tôi vẫn đang bập bẹ ở trình độ chưa tới hsk3, vẫn chây lì, không chịu học hành tử tế thì nó đã cho tôi rất nhiều thứ mà lâu nay tôi không hề hay biết. Trước đây, nếu muốn tìm hiểu thông tin về Trung Quốc, tôi hay dịch bằng các nguồn tiếng Anh và đọc từ đó, cùng lắm là dùng google translate bài tiếng Trung ra để đọc. Tôi thấy thông tin bị khá hạn chế và một chiều đối với người đọc yêu cầu góc nhìn đa chiều như tôi. Bây giờ tôi có thể tự tìm kiếm bằng cách sử dụng mạng xã hội, các kênh thông tin, ứng dụng tạo ra cho người biết tiếng Trung. Có một điểm lợi là gần đây các ứng dụng Trung Quốc mở rộng khá nhiều cho người dùng quốc tế, không bị hạn chế bởi số điện thoại, quốc gia như ngày xưa nữa.

Tôi từ một đứa chấp niệm us-uk, bây giờ chỉ biết đu cbiz, hóng mọi thể loại biến liên quan tới bển, xem mọi loại shows và nguyện stan anh Khải cả đời. Để tôi nói thành thạo tiếng Trung thì chắc còn dài, nhưng nhờ học nó mà tôi biết được con đường phía trước nên đi theo hướng nào, tôi của 3 năm, 5 năm, 10 năm sẽ ở đâu.

Suy cho cùng, ngôn ngữ là thứ được sinh ra để con người ta kết nối và thấu hiểu nhau hơn, nó không chỉ phản ánh văn hóa, lịch sử và nhiều khía cạnh khác của đời sống, mà còn là công cụ để chúng ta khám phá thế giới. Thế giới của tôi ngày càng mở rộng, còn tôi càng ngày càng nhỏ bé, cần phải khiêm tốn hơn nhiều.

Ngôn ngữ là một thứ rất diệu kì!

#Pinkybookreview – The Tipping Point

Cuốn sách hứa hẹn tám trăm năm rồi mới đọc xong và viết review.

Lời đầu tiên, quả thực, tôi không hợp style đọc sách malcom gladwell, vì nó quá thực tiễn, đọc như đọc giáo trình vậy. Nhưng cuốn sách này khá đặc biệt, khiến tôi đọc hết vì quả thật tôi và nó rất có duyên, nó đến đúng lúc, đúng thời điểm, cung cấp đúng nội dung và góc nhìn về những gì đang diễn ra trên thế giới. Như mọi lần, tôi sẽ không spoil nội dung sách quá nhiều, để cho ai có nhu cầu đọc tự cảm nhận vẫn hơn, tôi chỉ đưa ra một vài suy nghĩ về những điều mà tôi thích. Tôi đọc cuốn sách này từ khi dịch bệnh bắt đầu bùng phát tới lúc nó gần kết thúc ở Việt Nam mới xong, nên mạch của cuốn sách rất hợp mood, khiến nó bớt chán hơn một chút.

Dịch bệnh và truyền thông là hai yếu tố khác nhau hoàn toàn về bản chất vật lý, hóa học gì gì đó, nhưng y chang nhau ở cách chúng lan rộng. Ví dụ (chỉ là ví dụ chứ không hề chỉ trích gì ở đây) như bệnh nhân số 17 – cách cả phố Trúc Bạch bị cách ly và những người thân trong gia đình cô lây nhiễm hay tin giả trên mạng xã hội hiện nay lan truyền nhanh hơn cả sóng siêu âm. Chúng có điểm chung là bắt đầu từ một điểm bùng phát, thường là những người có khả năng ảnh hưởng (mà không ai ngờ tới). Trong cộng đồng của chúng ta sẽ tồn tại những nhóm người rất thường trực: connectors, mavens, salesmen. Họ có thể có công việc đặc biệt hoặc chỉ những người vô cùng bình thường như chúng ta nhưng sở hữu những kĩ năng mà chỉ số ít người có. Ví dụ:

  • Tôi có một anh bạn đồng nghiệp, là người biết cả thế giới, vòng quanh Sài Gòn nói vài ba câu chuyện là có thể tìm được người quen của anh. Có biến hoặc một vài chuyện trong showbiz, chúng tôi có thể hỏi anh ấy để hóng biến.
  • Nếu ai follow Cbiz sẽ biết tới khái niệm Blogger – những người không ai biết tên tuổi, chuyên tổng hợp, leak, đăng bài….về giới giải trí. Chuyện trên trời dưới đất gì họ cũng có thể biết, hoặc có mạng lưới cộng tác viên để thu thập, chủ yếu là để tạo đề tài và scandal. Họ có thể tung rất nhiều tin đồn khác nhau về nhiều nghệ sĩ, độ chính xác thì tùy từng tin nhưng hẳn là việc follow bloggers để “hít drama” là điều mà rất nhiều người như tôi cảm thấy thích thú. Việc này đôi khi có lợi và có hại, nhiều khi đi quá giới hạn, ví dụ leaking các thông tin hợp tác của nhãn hàng và nghệ sĩ, có những nhãn hàng thì muốn ém cho thật kĩ, còn bloggers thì cứ thể post lên cho con dân vào bàn luận, gần đây nhất là tôi thấy TVC của KFC bị lộ storyboard, xét về hiệu ứng truyền thông tôi thấy thật sự là có chút ảnh hưởng.
  • Tôi vẫn luôn nói cả đời tôi không thể nào làm bán hàng được, vì tôi sẽ đánh khách hàng, nên tôi rất nể những ai sinh ra để làm sales, vì họ có khả năng thuyết phục bẩm sinh hơn nhiều người khác. Tôi không tin tưởng lắm vào mấy khóa học kĩ năng về sales, vì chúng chỉ dạy những thứ mà ai cũng có thể học và ai cũng có thể biết, một saleman nổi bật hơn hẳn vì họ có khả năng mà nhiều người không có: tinh tế, nhạy cảm, giỏi đoán ý, xử lý tình huống tốt vân vân…

3 nhóm người trên, là những người có nhiều khả năng trở thành điểm bùng phát nhất trong cộng đồng, đơn giản vì họ biết quá nhiều thông tin hoặc quen/có khả năng thuyết phục quá nhiều người. Vậy nên, chỉ cần đúng chuyện, đúng người, đúng thời điểm, búng tay một phát, là mọi thứ có thể bùng lên như một cú nổ. Tư duy này có thể tận dụng trong marketing, vì sao có những chiến dịch được nhiều người biết đến, nhiều người bàn tán, khen ngợi, có những chiến dịch lại chẳng một ai đánh giá cao. Kiểu vậy. Để áp dụng logic đó thì tôi còn phải học hỏi rất nhiều.

Một chủ đề khá thú vị nữa mà cuốn sách đề cập là về tội phạm, làm tôi nhớ đến những gì đang diễn ra ngay lúc này tại Mỹ, như một giọt nước tràn ly và điểm bùng phát là cái chết của người đàn ông xấu số. Tôi không đủ kiến thức để bình luận và viết thêm nhiều, nhưng đây là một phạm trù khá mới mà tôi nên dành thời gian để khám phá thêm.

Đây là một bài review khá nhạt nhẽo, tôi không hiểu vì sao. Tôi vẫn nghĩ cuốn sách nên được gói gọn trong 5-7 trang báo là đủ. Tôi vẫn hiểu cách viết của những người như M.G – họ là người viết dựa trên thực tiễn và số liệu, có dẫn chứng. Nhưng đọc để biết đây không phải là cách viết tôi yêu thích, nhưng tôi sẽ và vẫn tìm đọc trong tương lai, để challenge bản thân và làm thú vị thêm trải nghiệm đoc sách của mình.

Nuôi mèo và câu chuyện tam quan

Tôi vốn không phải là người thích mèo, luôn nhận mình là dog person. Cuộc đời tôi bao nhiêu năm khốn lớn là có từng ấy chú chó đi cùng, chúng đến rồi đi, để lại những kí ức đẹp đẽ và khó quên. Tôi thích chó vì chúng luôn “đội chủ lên đầu”, trung thành, ngoan ngoãn và thông minh, luôn đi theo bảo vệ tôi khi còn học cấp 1, luôn nằm cạnh tôi mỗi lần tôi đón xe ra Hà Nội khi còn sinh viên, tới giờ thì Ly luôn là đứa tăng động mừng húm không kể xiết khi tôi vừa xuống máy bay về nhà.

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nuôi mèo, vì tính cách chúng khác hẳn với thứ tôi tìm kiếm ở một thú cưng, tôi vẫn nghĩ mình sẽ nuôi một chú pug hoặc frenchie gì đó, hay poodle như Ly ở nhà. Mọi chuyện thay đổi khi em trai tôi nhận nuôi một chú mèo mướp tên Vàng – kể từ đó tôi bắt đầu có một chút hứng thú. Cho tới khi về Tết 2020, em tôi mang Vàng về nhà, hai bác cháu tôi có cơ hội gặp gỡ, trở nên thân thiết, nó cũng bộc lộ một số năng khiếu nhỏ, không quá xa lánh và kiêu chảnh như những gì tôi nghĩ về mèo. Quan niệm về mèo của tôi cũng thay đổi từ đó.

Đây là thằng cháu của tôi tên Vàng =)))

Nhưng lí do tôi quyết định nuôi mèo thực ra vô cùng nực cười, vì anh Khải tuổi mèo ( tuổi con giáp Việt là tuổi mèo, nhưng tuổi Trung là ảnh tuổi thỏ, trời ơi, tuổi thỏ, nghe cưng ko hihi). Mọi người hay gọi ảnh là Khải Meo và ghép hình anh với nhiều chú mèo rất đáng yêu. Sau đó, em tôi là Vương Nguyên (cũng là một tên đội mèo lên đầu) có nhận nuôi một bé tabby silver tai cụp, em khoe lên Ốc Đảo với caption cute là “sủng mèo”, làm tôi cảm thấy quào, mình cần phải nuôi một chú mèo để có cheap moment với hai anh em này (nghe có não không?). Sau một hồi research, tìm hiểu kĩ lưỡng các kiểu, dựa theo nhu cầu và công việc vô cùng bận rộn, lưạ chọn tái hồi giữa giống này và giống kia, cỡ khoảng hơn 1 tuần, thì tôi đã nhận nuôi một bé mèo anh lông ngắn tai cụp sơ sinh, bắt đầu hành trình làm mẹ từ đó.

Tôi đặt tên bé là Vương Tiểu Nguyên – theo tên Vương Nguyên em trai tôi vì đó là cái tên duy nhất pop up trong đầu tôi khi nghĩ về mèo – cứ meo meo khả ái như em tôi khi bé vậy. Chủ của bé là một bạn breeder mèo có tâm – tôi đã phải mất rất nhiều thời gian để tìm ra trại mèo của bạn vì tôi muốn nuôi dạy môt chú mèo khỏe mạnh, hạnh phúc. Tôi có dạo quanh rất nhiều groups dành cho người yêu mèo, chứng kiến nhiều trại mèo nuôi mèo cho đẻ sỉ, mới đẻ xong lứa này đã bắt đẻ thêm lứa khác, nơi ở rất mất vệ sinh và như một “trại tập trung” thực sự. Tôi cũng có ý định tới các trung tâm nhận nuôi và cứu hộ chó mèo, nhưng suy đi tính lại tôi không có kinh nghiệm nuôi mèo nên không thể chắc chắn về tương lai cho các bé, nên tôi đành chọn một chỗ đáng tin cậy.

Nguyên và anh chị em, Nguyên là đứa bên phải nhưng ban đầu bị nhận nhầm là bên trái =)))

Tôi đặt cọc bé từ khi mới sinh, còn là một chú mèo bé xíu đỏ hỏn, không phân biệt được với các chị em cùng bầy. Vì tiểu Nguyên còn quá nhỏ, nên tôi phải chờ 1 tháng rưỡi hơn để đón con về nhà, nhưng bạn chủ rất tinh tế, thường xuyên gửi cho tôi hinh ảnh cập nhật của tiểu Nguyên, chia sẻ với tôi về thói quen, tính cách và một số câu chuyện vui vẻ của mèo. Cảm giác của tôi suốt thời gian chờ đợi là cực kì háo hức, vì từ một quyết định hết sức ngẫu nhiên, cảm tính, mà tôi sắp phải có trách nhiệm với cuộc đời một chú mèo. Trách nhiệm ở đây là cho chú bé một cuộc sống tốt, chăm sóc, dạy dỗ, nuôi nấng tốt, đảm bảo điều kiện sức khỏe và có thời gian để bầu bạn cùng chú. Như nuôi môt đứa con nhỏ, chứ không phải thú cưng.

Tôi mới đón Nguyên về được 5 ngày, trộm vía, bé ăn ngoan, ngủ tốt. Mấy ngày đầu còn tè bậy bạ linh tinh nhưng tới hôm nay đã tự động đi vào thau cát, không hề khóc lóc buồn bã, chơi một mình cả ngày với các bạn ollie và heo hồng, chơi chán rồi ngủ, ngủ chán dậy ăn, ăn xong lại chơi. Đối với tôi, chú là một chú bé rất hiếu động và đáng yêu, hội tụ đầy đủ tố chất của một chú mèo hạnh phúc (theo định nghĩa của tôi).

Tôi mua cho Nguyên một chiếc võng, con rất thích chui lên chui xuống và nằm ngủ ở trên đó.

Cuộc sống của tôi và Nguyên mới chỉ bắt đầu được 5 ngày, nhưng có rất nhiều điều thú vị mà tôi không bao giờ con người như tôi sẽ có biểu hiện, có vẻ như chú bé giúp khai thác phần lương thiện, dịu dàng trong tôi. Khi đang bực bội điều gì đó, chỉ cần mở vài tấm hình, một vài video quay chụp lúc chú bé đang ngái ngủ là tôi có thể vui trở lại, khi đang bận rộn làm việc, đầu óc quay cuồng vì deadlines, nhưng quay sang nhìn thấy chú bé chơi như nghé, ngủ thật ngoan trên võng là trái tim người mẹ trẻ của tôi chỉ có hai từ TAN CHẢY.

Chú bé ngây thơ

Từ ngày đón Nguyên về, thế giới quan của tôi mở rộng ra một chút, vì từ giờ nó không chỉ bó buộc trong những kiến thức, lĩnh vực mà tôi biết, tôi đam mê, tôi thích học hỏi, mà nó mở rộng ra bao la nào là shiet mèo, cát mèo, thức ăn cho mèo, sữa cho mèo, tiêm chủng cho mèo, dạy dỗ mèo và một ti tỉ thứ liên quan tới MÈO. Dọn shiet mèo cũng là một nghệ thuật, nấu đồ cho mèo ăn cũng là thước đo đánh giá tình mẹ còn lol và mèo đi ị đúng chỗ đúng là một achievement to lớn.

Đoạn hội thoại của tôi và bạn cùng nhà khi bạn gửi cho tôi tấm hình chú bé ở nhà đã tự đi vệ sinh đúng chỗ, cứ như một thành công lớn trong ngày của hai người mẹ trẻ vậy

Từ ngày đón Nguyên về, giá trị quan của tôi lại thay đổi nhiều chút. Tôi là đứa sống vin vào một số giá trị hơi xa xỉ, do tôi đua đòi học theo kiểu fangirl và có tính ích kỉ nuông chiều bản thân từ nhỏ. Có những thứ tôi không thể nào kiềm chế được ví dụ như mua sắm, uống starbucks hằng ngày, mua sneakers và nghiện bucket hat….có những thói quen tôi chẳng thể từ bỏ vì đó là “phong cách sống” của tôi. Tới giờ thì tôi bỏ gần hết, vì có nhiêu tiền phải để nuôi con mất rồi, tôi không thể duy trì lối sống cũ của một người độc thân, làm ra bao nhiêu đắp hết vào bụng và người. Tôi từng nghĩ đi làm về muộn, tới muộn, về trễ là biểu hiện của người làm sáng tạo, mặc dù tới giờ tôi vẫn đang đi trễ hằng ngày, nhưng tôi mong về sớm hơn bao giờ hết, để gặp chú bé Nguyên, tám dóc với chú vài câu, cùng chú học tiếng Trung và cuddle thắm thiết tình mẹ con.

Từ ngày đón Nguyên về, nhân sinh quan của tôi thay đổi nhiều nhất. Quan niệm của tôi về cuộc sống này vẫn không đổi, chúng vẫn thật thú vì và có nhiều thứ để thử thách, đón chờ, nhưng nó thú vị hơn rất nhiều nếu chúng ta có những người bạn đồng hành “bất ngờ”, tôi đã có mentor, đồng nghiệp và những người bạn rất thân, tiểu Nguyên như một mảnh ghép bé xíu xiu nhưng khiến mọi thứ hoàn thiện và sinh động hơn. Như tôi nói ở trên, nó giúp tôi tăng thêm trách nhiệm và bao dung hơn với cuộc đời, vì tôi đâu phải chỉ sống cho một mình tôi đúng không? Quyết định nuôi mèo của tôi có vẻ bất chợt nhưng áp lực lắm luôn, vì tôi chưa bao giờ tự nuôi con gì cả (vì hồi nhỏ toàn mẹ và bà nuôi cho), ngoài bản thân thì tôi chẳng cần phải lo cho ai (là có thật). Nghiêm túc nuôi dạy tiểu Nguyên giúp tôi củng cố hơn niềm tin trở thành một người có ảnh hưởng (bởi những việc tôi làm chứ ko phải kol nhé lol). Cho dù ban ngày có mệt mỏi như thế nào, tạo nghiệp ra sao, thì khi về tới nhà tôi có thể quên hết tất cả mọi thứ, vì có tiểu Nguyên đây rồi.

Image may contain: cat
Ngủ thế này thì ai có thể không cưng =))
Đúng là con ngủ mẹ khen cưng =)))

Mlem mlem.

Categories Me

Cuộc sống của thiếu nữ từng trải – LÀ CHÍNH MÌNH thêm nhiều lần nữa

Đã quá lâu rồi không viết được bài blog nào tử tế.

  1. DẠO NÀY THẾ NÀO?

Những ngày này, đi làm về, tắm rửa ăn uống sương sương, nhiều hôm không thèm cả skincare, tôi lao thẳng lên giường, đánh một giấc tới tận sáng mai.

Những ngày này, tôi luôn trong tình trạng mệt mỏi, uể oải, ngủ rất nhiều nhưng không hề có năng lượng, càng ngủ thì lại càng lười và càng dễ nổi nóng.

Những ngày này, tôi có thể nhai cả thế giới, sẵn sàng sỉ vả vào mặt bất kỳ ai khiến tôi không vừa ý. Theo thuật ngữ chuyên môn của các chị em là: “nghiệp toàn phần, nghiệp hằng ngày”.

2.VÌ SAO LẠI THẾ NÀO?

Những ngày này, tôi nhận ra tôi đang biến thành một ai đó khác, khác tôi hoàn toàn của trước đây. Một con người cộc cằn, dễ nổi nóng, không có bình yên trong nội tâm. Tôi đang cố đi tìm nguyên căn của vấn đề để dần dần cải thiện vì tôi đã khó khăn lắm để TÌM CHÍNH MÌNH, không thể VÌ CHÍNH MÌNH mà ĐÁNH MẤT CHÍNH MÌNH thêm (n) lần nữa. Tôi nghĩ đây là một vòng luẩn quẩn, chúng ta sẽ gặp phải nhiều lần trong đời, mỗi lần đối diện với môt sự thay đổi hoặc thử thách lớn, thậm chí là cú sốc tâm lý (với nhiều người khác), con người có thiên hướng thích nghi hoặc kháng cự, tùy người, mà có thể giữ được cốt cách nguyên bản hay không. Thế mới nói, giới hạn của con người là không hề có giới hạn, tôi tin là vậy, A có thể biến thành B, C, thậm chí thành Z, nhưng cũng có thể vẫn là chữ A nhưng to lớn và vĩ đại hơn. Lựa chọn đi theo hướng nào thì là do cuộc đời đưa đẩy rồi =)))

Trong hai lần đi shooting, tôi có nghe hai câu chuyện liên quan tới tính nết.

Câu chuyện thứ nhất: một anh đối tác làm việc, một sáng sớm ngủ dậy đột nhiên cảm thấy không muốn ăn thịt (kiểu thịt đỏ như thịt bò, thịt heo, chứ vẫn ăn thịt trắng bình thường) nữa, không hiểu lý do vì sao, tới giờ là cỡ 1 năm, anh ấy không ăn một miếng thịt đỏ nào, chủ yếu là ăn hải sản. Một người bạn khác ngồi cùng tiếp chuyện, cô ấy nói có thể do anh ấy đã “giác ngộ một phần nào đó”, vì khi chúng ta làm thịt động vật, con vật sẽ đem tất cả đau đớn cất giấu trong từng thớ thịt, khi chúng ta ăn phải, sẽ ăn luôn cả những nỗi đau đó, nên ai ăn thịt nhiều sẽ có khuynh hướng nóng tính.

Câu chuyện thứ hai: lại là một cô bạn đối tác, bị bệnh thiếu máu nhiều năm, năm qua cổ phải truyền cỡ 6 túi máu vào người. Cô kể mỗi lần truyền là cô phải niệm phật, vì không biết máu đang truyền vào người mình là của ai, tính nết họ như thế nào, khi hòa vào với máu của mình, truyền đi khắp cơ thể rồi thì có ảnh hưởng gì tới mình không, sợ một sáng mai ngủ dậy đập bàn đập ghế quát sếp với cả đánh chồng lol. Ban đầu tôi nghĩ truyền máu chỉ đơn giản cùng nhóm máu thì cho máu, chứ chưa bao giờ nghĩ nó có thể khiến thay đổi tính tình con người. Vậy mới biết, có nhiều yếu tố tưởng chừng không khách quan mà rất ngẫu nhiên ảnh hưởng tới một người đã trưởng thành (chứ không tính trẻ con nhé).

3. TÓM LẠI LÀ THẾ NÀO?

Đây chỉ là hai ví dụ rất nhỏ để biện chứng cho mấy suy nghĩ tùm lum của tôi dạo này cũng có căn cứ, tâm lý học là một phạm trù rất thú vị mà tôi cần nghiên cứu thêm sau khi đã làm một marketer giỏi. Nó làm tôi càng có mong muốn quản lý tâm trạng của tôi tốt hơn, điều khiển cảm xúc theo ý mình, theo từng tình huống, từng bối cảnh, chứ không bị chúng chi phối nữa. Vì tôi biết những người giỏi ngoài giỏi việc họ làm ra, còn giỏi quản trị chính bản thân họ. Đây là bài toán tôi đặt ra cho bản thân từ năm ngoái, tôi tưởng đã thành công vào cỡ tháng 8-9 gì đó, nhưng cuối cùng thì nó chỉ là level rất thấp mà tôi tự ngộ nhận, giống như leo rank trong game, cường độ khó càng cao, thì chúng ta càng giỏi càng ngầu, đừng vì một chút hào quang nhỏ nhoi mà tự mãn như tôi hồi nào.

Tôi có nói với mấy chị em trong nhóm nhạc chưa debut, là dạo này tôi cảm thấy tôi không phải chính tôi nữa, như là một người hoàn toàn khác và tôi không thích điều đó. Tôi không có thời gian, tâm trí để tự nhìn nhận lại chính mình, tự điều chỉnh, tự cải thiện như trước đây, thật là một điều rất nguy hiểm. Đây là một lần cảnh báo cho chính tôi về một số lựa chọn, về cách tôi đối diện với vấn đề và phản hồi lại với những thứ tích cực/tiêu cực đang diễn ra hằng ngày.

Trong tình huống này, tôi vẫn sẽ đi tiếp, chắc chắn vậy, vì thử thách này quả thực rất thú vị, nhưng bản thân tôi cần dành nhiều thời gian hơn để biện luận và trao đổi với chính mình, để luôn bình tĩnh, không panic, agressive khi cần.

4. GIẢI QUYẾT THẾ NÀO?

Để giải quyết triệt để thì tôi nghĩ chỉ có cách luyện tập và nhắc nhở bản thân hằng ngày. Tôi nhận ra rằng khoảng thời gian 2 tuần trước tôi hay nghe rock, kiểu metal rock để boots tinh thần, nó như 1 liều doping mỗi sáng vậy đó, nhưng cũng đi kèm hệ lụy là tôi quạo và hay chửi hằng ngày. Sau đó tôi chuyển qua nghe rock balad, nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn đủ đô để brief vài ideas trên mây. Mấy ngày này, tôi chuyển hẳn về nghe Vương Nguyên và Mao Bất Dịch hoặc nhạc meditation, tôi thấy tôi ổn hơn hẳn, vui tươi và trộm vía năng suất làm việc có vẻ cao hơn. Thế nên, tôi nghĩ rằng có thể dùng âm nhạc để điều trị cảm xúc của bản thân, tôi gọi là điều trị vì nó đúng là liều thuốc tinh thần và tôi là đứa bị bệnh sợ thiếu nhạc. Vậy chắc tôi phải hối Vương Nguyên ra nhạc càng nhanh càng tốt rồi, để tôi còn có chỗ bầu bạn dài dài trong năm 2020 mà tôi tự định là có vô vàn thử thách này haha =)))

Cuộc sống của thiếu nữ từng trải – ở nhà full topping

Trước khi có giãn cách xã hội, tôi vốn là đứa không thích ở nhà, cuối tuần bao giờ cũng mò ra ngoài cho bằng được, nếu không đi cà phê với bạn bè thì sẽ đi một mình. Ấy thế mà từ hồi phải làm ở nhà suốt 2 tuần, tình thế đẩy đưa nên tôi bắt đầu để ý hơn tới việc cải thiện không gian làm việc ở nhà, bắt đầu từ việc mua một chiếc beanbag màu hồng size L, sau đó thì thêm 1000 thứ lỉnh kỉnh khác đi kèm:

  1. Một vài kệ sách (có màu hồng), vừa kệ cao và kệ để bàn. Kệ cao để phân loại hết đống sách đã có, kệ để bàn để những gì mình hay đọc, hay học, hay đụng tới.
  2. Sử dụng lại đèn bàn. Chiếc đèn bàn mà tôi đã bỏ vào kho hơn năm trời, đột nhiên lại khiến tôi có hứng làm việc buổi tối đến vậy, lí do chính chỉ vì: ánh sáng màu vàng, khá tốt cho mắt và cho suy nghĩ.
  3. Bình pha cà phê frenchpress – thứ dùng để pha cà phê dễ nhất, nhanh nhất trên đời đối với đứa không biết pha như tôi.
  4. Kindle màu hồng – chắc chắn rồi. Để đọc và gặm nhấm hết 1000 quyển sách mà tôi còn lười nên bỏ dở.
  5. Bàn làm việc màu hồng – thực chất bàn của tôi màu vân gỗ nâu, nhưng tôi đã phát hiện ra một thứ gọi là “tấm lót máy tính” có nhiều màu khác nhau, hơn hết là có HỒNG BABY. Tôi đã không ngần ngại mua ngay một tấm dài 0.6 x 1m2 về trải vừa khít chiếc bàn của mình. Thế là từ nay tôi có bàn màu hồng như tôi hằng mong đợi.
  6. Mặt nạ – NHẤT ĐỊNH PHẢI CÓ MẶT NẠ. Tùy vào nhu cầu của mỗi người mà có một loại mặt nạ khác nhau. Với tôi là mặt nạ cải thiện texture của da và se khít lỗ chân lông. Thử nghĩ mà xem, đắp mặt nạ mát lạnh mới lấy ra từ tủ lạnh, nằm đọc How To Be Lovely, nghe một playlist nhạc Jazz, có phải là hạnh phúc không?
  7. Tinh dầu – tôi may mắn không phải sắm khoản này, flatmate tập yoga nên có bình xông tinh dầu, tôi chỉ góp vốn mua thêm một vài loại mùi hương. Thành ra, cứ chiều về, tối đến, nhà tôi lại ngập tràn mùi chanh sả, hương bưởi, lavender với cả gỗ hương, cảm giác vô cùng thư giãn và hưởng thụ.
  8. Loa và nhiều playlist nhạc tâm trạng khác nhau. Tôi có rất nhiều playlist, nhưng hai cái tôi hay nghe gần đây nhất là “tiểu nam thần kinh” và “Nguyên ca”. “Tiểu nam thần kinh” tổng hợp các bài hát từ us uk tới trung quốc và hàn quốc, của các anh/em trai mà tôi theo đuổi hoặc quý mến, từ Khalid, Justin Bieber tới anh Khải, em Nguyên, Mao Mao, Jackson và GOT7, tôi hay nghe playlist này trong lúc làm việc vì lẫn lộn nhiều thể loại, hầu hết là bài dễ nghe, dễ nhớ, xuôi tai, xuôi miệng, dễ boots tinh thần. “Nguyên ca” là playlist những bài hát nhẹ nhàng của riêng em Nguyên, mà tôi thường nghe vào buổi tối hoặc làm việc về khuya, vì Nguyên hát như một người bầu bạn bên cạnh, rất tự sự và đi vào lòng người chị thức đêm làm việc như tôi.
  9. Một bé mèo. Tôi mới nhận nuôi 1 bé mèo, đặt tên là Vương Tiểu Nguyên, nhưng bé còn bé quá nên đang ở với mẹ mèo, đợi cứng cáp hơn mới đón về. Mặc dù mới chỉ nhìn ngắm bé qua ảnh và video mẹ bé gửi, nhưng tôi đã tưởng tượng ra tương lai chúng tôi ở bên nhau những ngày sau đó hạnh phúc như thế nào. Bé cũng là động lực để tôi bớt mua sắm linh tinh lại, để dành tiền nuôi con khôn lớn sau này =))))
  10. Tất nhiên, thứ cuối cùng, một tâm hồn thật đẹp. Để có thể tĩnh tâm ở nhà mà vẫn không bị xao nhãng, tập trung làm việc và học hành tanh tưởi đâu vào đấy trong khoảng thời gian cả thiên hạ hỗn loạn, thì một tâm hồn đẹp và kiên định luôn là điều cần đến.

Cũng nhờ khoảng thời gian này, tôi mới thấy tác dụng triệt để của việc sống “có vị”, luôn giữ cho mình những sở thích nhất định, phát triển chúng, duy trì như một thói quen, để những khoảng thời gian không thể tương tác nhiều với xã hội, ta vẫn tự biết tương tác với chính chúng ta, tìm kiếm niềm vui trong những điều nhỏ nhặt nhất.

Cuộc sống cũng như ly trà sữa, có người thích uống topping, người lại không. Tôi là tuýp thích vị nguyên bản nhưng luôn có topping, thêm một ít trân châu, giảm nhiều xíu đường, ngày nào cần cảm hứng lại thích có chút hazenut hoặc caramel cho tâm hồn thêm phong phú. Vậy thôi.

Categories Me