Workaholic

Hôm nay lại là một đêm muộn, tôi uống trà dễ ngủ (thật sự là đã đến tuổi uống trà để ngủ ngon hơn), lại nghe Tỉnh Giấc của anh Khải và viết những dòng này. Sài Gòn mắc bão, trời mưa tầm tã, ngập hết đường xá, may mắn tôi bắt được chiếc Grabcar muộn màng để về nhà, còn không chắc ngủ luôn ở công ty.

Tôi yêu Sài Gòn, dù không phải người Sài Gòn, chỉ không thích cô gái ấy vào mùa mưa ấm ương như này. Tôi may mắn ở gần công ty, đã không còn đi xe máy từ lâu, nên di chuyển gì cũng tiện, chứ trời như nước đổ vậy mà phải lao ra đường, ngập trong nước, xe chết máy, dắt bộ các kiểu, chắc tôi tuyệt vọng lắm (vì tôi đã trải qua những ngày như vậy khi còn ở Hà Nội).

Workaholic là một cụm từ mà tôi không nghĩ mình sẽ dùng để miêu tả bản thân, cho tới hôm nay, có người nói với tôi rằng tôi là một workaholic. Tôi luôn cố gắng học và làm nhiều nhất trong công việc, nhưng 1 phần trong tôi vẫn cho rằng mình cần những khoảng nghỉ, luôn tự nuông chiều bản thân, bắt tự phải balance bằng 7749 hình thức xả hơi. Hai tuần trước, chả là công việc của tôi có giảm bớt đi một chút so với project trước (rất điên cuồng), tôi yêu cầu và tự mình cắt giảm công việc, không ôm đồm quá nhiều nữa, kết quả là hai ngày sau tôi CHÁN. Chán cho tới mấy ngày gần đây, khi bắt tay vào một số projects mới – thì tôi thấy CHẮC TÔI KHÔNG THỂ RẢNH NHIỀU HƠN 2 NGÀY. Trước đây, tôi không hề nhận ra điều này, vì công việc chưa bao giờ đạt tới cường độ làm việc đó. Thay đổi này khiến tôi quen thuộc với việc bận, bị bận, bị ép, bị réo, hơn là thảnh thơi ngồi suy nghĩ. Mentor của tôi vẫn bảo: “bận rộn, quá tải, là lúc năng suất làm việc cao nhất, sử dụng khả năng xử lý của não bộ nhiều nhất”. Tôi tin là như vậy.

Sau sự việc này tôi rút ra mấy điều, cũng cơ bản thôi nhưng ghi ra đây để nhắc nhở chính mình:

  • Tôi có thể tự consider bản thân là một workaholic, không nhất thiết phải là công việc trong công ty, mà là việc cá nhân cũng vậy.
  • Tôi cần được bận rộn, cần giữ bản thân mình bận rộn. Vì chỉ có như vậy tôi mới có cảm giác “alive”.
  • Việc đón nhận thêm thử thách mới, thực sự rất rất thú vị. Nhiều lúc, tôi rất sợ sệt, sợ rằng mình không làm được, nhưng thực sự, ngoài khả năng ra thì còn cần cả sự kiên trì, chỉ cần không bỏ cuộc.
  • Trải nghiệm nào cũng là bài học, cho dù tốt hay xấu, cho dù thành công hay thất bại, thì cũng là một cơ hội để tự rút ra ý nghĩa cho riêng bản thân mình.

Cuộc sống vẫn luôn tiếp diễn, như một quy luật, nếu dừng lại, tôi e sợ mình sẽ bị thụt lùi. Thế nên, tôi rất sợ hai từ “ổn định”, cho dù lựa chọn con đường nào, thì phía trước luôn nhiều những vấn đề mà chúng ta không thể ngờ tới, tôi sợ tư duy ổn định khiến tôi không đủ bản lĩnh để vượt qua chúng suốt cả cuộc đời. Không có thứ gọi là “an phận” ở một thế giới đang xáo trộn và đầy biến động này cả, chỉ có tự học cách sống chung với nó, tự đi tìm bình yên theo định nghĩa của chính mình mà thôi. Cho dù bạn lấy chồng hay không lấy chồng, bạn đi làm hay ở nhà làm nội trợ, bạn đang theo đuổi ước mơ hay giúp người khác thực hiện ước mơ, bạn ở Sài Gòn hay Thanh Hoá, ở Hà Nội hay Bắc Kinh, ở Huế hay Paris, thì những điều bất ngờ luôn chờ đợi ở phía trước.

(bài này được viết trước khi đăng 2 ngày)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.