Học thêm một thứ tiếng và câu chuyện có thêm một cuộc đời

Tôi nghe đâu đó trên internet, người ta luôn nói học thêm một thứ tiếng là có thêm một cuộc đời. Trước khi học tiếng Anh thì tôi không hiểu cho lắm, cho tới giờ khi đã bập bẹ được một chút tiếng Trung thì tôi tin nó đúng 100%. Học thêm tiếng Anh giúp tôi có được ngày hôm nay, học thêm tiếng Trung là cho tương lai của tôi sau này.

Nói một chút về việc học tiếng Anh, chỉ có lên tới đại học tôi mới bắt đầu tiếp xúc nhiều kiểu amateur, đủ để đu idol (ngày xưa đu US UK), xem phim, tám dóc (và tán trai), tới khi đi làm tôi mới sử dụng thành thục (theo kiểu nhân viên văn phòng lol) được. Việc học tiếng Anh giống như một thứ thay đổi cuộc đời tôi vậy, những gì tôi có ở thời điểm hiện tại, là nhờ biết tiếng Anh. Từ việc đứa in bài hát của Lady Gaga để học hát theo cách đây hơn 10 năm tới hiện tại, làm trong một công ty Trung Quốc nhưng may mắn được nói, viết, dùng tiếng Anh mỗi ngày. Tôi có thi IELTS cách đây cỡ 3 năm, được 7.0, tôi chỉ thi để biết mình đang ở đâu, nếu đánh giá thì trình độ thì đủ để tôi làm công việc hiện tại, tự tin nói về những thứ liên quan tới marketing với đồng nghiệp và đối tác (người Việt, người Trung Quốc, Ấn Độ, đâu đó vòng quanh Đông Nam Á), vốn từ của tôi đơn giản, phổ biến, không quá phức tạp, ai cũng có thể hiểu được. Khoảng thời gian học dịch, tôi đã học thêm được khá nhiều từ mới hay ho, nhưng không dùng nên giờ quên hết sạch.

Một điều thú vị, là ngày xưa tôi nói tiếng Anh kiểu Anh Mỹ, vẫn là viet-lish nhưng theo cách phát âm nhả chữ là theo của người Mỹ, một phần vì tôi xem phim Mỹ khá nhiều, phần vì tôi thấy nó dễ, hợp với giọng tôi. Tuy vậy, tôi vẫn mang một niềm mơ ước là nói được tiếng Anh Anh, nếu tôi có thì tôi sẽ không bao giờ ngậm mồm – tôi từng thề vậy. Tôi đã tập rất nhiều lần và thất bại, chỉ có thể nói tầm 2-3 phút, sau đó sẽ bị lạc qua giọng cũ ngay. Tôi đành từ bỏ và không ngờ một ngày tôi có thể phát âm ra thứ posh english khá tự nhiên mà không cần điều khiển bởi não nhiều.

Có 3 nguyên nhân chính dẫn đến điều đó:

  1. Vì tôi adua học đòi mấy đồng nghiệp trong công ty. Coan Alice du học ở Anh về nên cũng nói giọng Anh, Megan sống ở Anh 7 năm nên nó mở mồm ra là y chang The Queen vậy, xong cái làm tôi muốn ráng thêm lần nữa =)))
  2. Cùng thời điểm đó, tôi bắt đầu học tiếng Trung, mỗi lần tôi phát âm Alice lại bảo tôi: thả lỏng ra, nói thật nhẹ nhàng như mây như gió vầy đó, vầy mới đọc đúng được. Thế là tôi gắng tập theo, sau đó khả năng phát âm thấy ổn hơn hẳn, có phần thánh thót như chim. Trước đó tôi đem cách phát âm như người Mỹ vào để đọc tiếng Trung, âm phát ra từ cuối cuống họng, gằn và khá nặng. Sau đó tôi điều chỉnh lại cho âm phát ra từ đầu cuống họng, không gằn nữa, thì âm tự nhiên thành giống chim hót =)))
  3. Việc chuyển từ cuối đến đầu thanh quản ảnh hưởng luôn tới cách tôi nói tiếng Anh, giúp tôi chuyển hẳn accent qua anh anh mà không cần quá cố gắng, ước mơ nói như nữ hoàng cũng không còn bao xa nữa =)))
Ai rảnh có thể nghe audio nè nha , dạo này tôi nói vậy đó =)))

Tôi vẫn cố gắng duy trì cách nói này đều đặn, tới giờ thì tôi không bị ảnh hưởng nhiều bởi người nói đối diện nữa, cho dù họ nói accent nào, trừ duy nhất một việc: nếu tôi không tập nói tiếng Trung thường xuyên. Có khoảng thời gian tôi bận tối mặt mũi, không học thêm được tí chữ nghĩa nào, mở mồm ra nói là khác hẳn ngay. Lưu ý là, phát âm của tôi không hề hoàn hảo, chỉ đem ra làm một ví dụ thực tiễn để minh chứng cho việc học ngôn ngữ này ảnh hưởng tới ngôn ngữ kia.

Mọi chuyện xảy ra như một điều kì diệu, mà chỉ có ngôn ngữ mới có thể tác động qua lại lẫn nhau vậy.

Quay lại về câu chuyện cuộc đời, học tiếng Trung đúng là thay đổi cuộc đời tôi, cho dù tôi vẫn đang bập bẹ ở trình độ chưa tới hsk3, vẫn chây lì, không chịu học hành tử tế thì nó đã cho tôi rất nhiều thứ mà lâu nay tôi không hề hay biết. Trước đây, nếu muốn tìm hiểu thông tin về Trung Quốc, tôi hay dịch bằng các nguồn tiếng Anh và đọc từ đó, cùng lắm là dùng google translate bài tiếng Trung ra để đọc. Tôi thấy thông tin bị khá hạn chế và một chiều đối với người đọc yêu cầu góc nhìn đa chiều như tôi. Bây giờ tôi có thể tự tìm kiếm bằng cách sử dụng mạng xã hội, các kênh thông tin, ứng dụng tạo ra cho người biết tiếng Trung. Có một điểm lợi là gần đây các ứng dụng Trung Quốc mở rộng khá nhiều cho người dùng quốc tế, không bị hạn chế bởi số điện thoại, quốc gia như ngày xưa nữa.

Tôi từ một đứa chấp niệm us-uk, bây giờ chỉ biết đu cbiz, hóng mọi thể loại biến liên quan tới bển, xem mọi loại shows và nguyện stan anh Khải cả đời. Để tôi nói thành thạo tiếng Trung thì chắc còn dài, nhưng nhờ học nó mà tôi biết được con đường phía trước nên đi theo hướng nào, tôi của 3 năm, 5 năm, 10 năm sẽ ở đâu.

Suy cho cùng, ngôn ngữ là thứ được sinh ra để con người ta kết nối và thấu hiểu nhau hơn, nó không chỉ phản ánh văn hóa, lịch sử và nhiều khía cạnh khác của đời sống, mà còn là công cụ để chúng ta khám phá thế giới. Thế giới của tôi ngày càng mở rộng, còn tôi càng ngày càng nhỏ bé, cần phải khiêm tốn hơn nhiều.

Ngôn ngữ là một thứ rất diệu kì!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.