Nuôi mèo và câu chuyện tam quan

Tôi vốn không phải là người thích mèo, luôn nhận mình là dog person. Cuộc đời tôi bao nhiêu năm khốn lớn là có từng ấy chú chó đi cùng, chúng đến rồi đi, để lại những kí ức đẹp đẽ và khó quên. Tôi thích chó vì chúng luôn “đội chủ lên đầu”, trung thành, ngoan ngoãn và thông minh, luôn đi theo bảo vệ tôi khi còn học cấp 1, luôn nằm cạnh tôi mỗi lần tôi đón xe ra Hà Nội khi còn sinh viên, tới giờ thì Ly luôn là đứa tăng động mừng húm không kể xiết khi tôi vừa xuống máy bay về nhà.

Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nuôi mèo, vì tính cách chúng khác hẳn với thứ tôi tìm kiếm ở một thú cưng, tôi vẫn nghĩ mình sẽ nuôi một chú pug hoặc frenchie gì đó, hay poodle như Ly ở nhà. Mọi chuyện thay đổi khi em trai tôi nhận nuôi một chú mèo mướp tên Vàng – kể từ đó tôi bắt đầu có một chút hứng thú. Cho tới khi về Tết 2020, em tôi mang Vàng về nhà, hai bác cháu tôi có cơ hội gặp gỡ, trở nên thân thiết, nó cũng bộc lộ một số năng khiếu nhỏ, không quá xa lánh và kiêu chảnh như những gì tôi nghĩ về mèo. Quan niệm về mèo của tôi cũng thay đổi từ đó.

Đây là thằng cháu của tôi tên Vàng =)))

Nhưng lí do tôi quyết định nuôi mèo thực ra vô cùng nực cười, vì anh Khải tuổi mèo ( tuổi con giáp Việt là tuổi mèo, nhưng tuổi Trung là ảnh tuổi thỏ, trời ơi, tuổi thỏ, nghe cưng ko hihi). Mọi người hay gọi ảnh là Khải Meo và ghép hình anh với nhiều chú mèo rất đáng yêu. Sau đó, em tôi là Vương Nguyên (cũng là một tên đội mèo lên đầu) có nhận nuôi một bé tabby silver tai cụp, em khoe lên Ốc Đảo với caption cute là “sủng mèo”, làm tôi cảm thấy quào, mình cần phải nuôi một chú mèo để có cheap moment với hai anh em này (nghe có não không?). Sau một hồi research, tìm hiểu kĩ lưỡng các kiểu, dựa theo nhu cầu và công việc vô cùng bận rộn, lưạ chọn tái hồi giữa giống này và giống kia, cỡ khoảng hơn 1 tuần, thì tôi đã nhận nuôi một bé mèo anh lông ngắn tai cụp sơ sinh, bắt đầu hành trình làm mẹ từ đó.

Tôi đặt tên bé là Vương Tiểu Nguyên – theo tên Vương Nguyên em trai tôi vì đó là cái tên duy nhất pop up trong đầu tôi khi nghĩ về mèo – cứ meo meo khả ái như em tôi khi bé vậy. Chủ của bé là một bạn breeder mèo có tâm – tôi đã phải mất rất nhiều thời gian để tìm ra trại mèo của bạn vì tôi muốn nuôi dạy môt chú mèo khỏe mạnh, hạnh phúc. Tôi có dạo quanh rất nhiều groups dành cho người yêu mèo, chứng kiến nhiều trại mèo nuôi mèo cho đẻ sỉ, mới đẻ xong lứa này đã bắt đẻ thêm lứa khác, nơi ở rất mất vệ sinh và như một “trại tập trung” thực sự. Tôi cũng có ý định tới các trung tâm nhận nuôi và cứu hộ chó mèo, nhưng suy đi tính lại tôi không có kinh nghiệm nuôi mèo nên không thể chắc chắn về tương lai cho các bé, nên tôi đành chọn một chỗ đáng tin cậy.

Nguyên và anh chị em, Nguyên là đứa bên phải nhưng ban đầu bị nhận nhầm là bên trái =)))

Tôi đặt cọc bé từ khi mới sinh, còn là một chú mèo bé xíu đỏ hỏn, không phân biệt được với các chị em cùng bầy. Vì tiểu Nguyên còn quá nhỏ, nên tôi phải chờ 1 tháng rưỡi hơn để đón con về nhà, nhưng bạn chủ rất tinh tế, thường xuyên gửi cho tôi hinh ảnh cập nhật của tiểu Nguyên, chia sẻ với tôi về thói quen, tính cách và một số câu chuyện vui vẻ của mèo. Cảm giác của tôi suốt thời gian chờ đợi là cực kì háo hức, vì từ một quyết định hết sức ngẫu nhiên, cảm tính, mà tôi sắp phải có trách nhiệm với cuộc đời một chú mèo. Trách nhiệm ở đây là cho chú bé một cuộc sống tốt, chăm sóc, dạy dỗ, nuôi nấng tốt, đảm bảo điều kiện sức khỏe và có thời gian để bầu bạn cùng chú. Như nuôi môt đứa con nhỏ, chứ không phải thú cưng.

Tôi mới đón Nguyên về được 5 ngày, trộm vía, bé ăn ngoan, ngủ tốt. Mấy ngày đầu còn tè bậy bạ linh tinh nhưng tới hôm nay đã tự động đi vào thau cát, không hề khóc lóc buồn bã, chơi một mình cả ngày với các bạn ollie và heo hồng, chơi chán rồi ngủ, ngủ chán dậy ăn, ăn xong lại chơi. Đối với tôi, chú là một chú bé rất hiếu động và đáng yêu, hội tụ đầy đủ tố chất của một chú mèo hạnh phúc (theo định nghĩa của tôi).

Tôi mua cho Nguyên một chiếc võng, con rất thích chui lên chui xuống và nằm ngủ ở trên đó.

Cuộc sống của tôi và Nguyên mới chỉ bắt đầu được 5 ngày, nhưng có rất nhiều điều thú vị mà tôi không bao giờ con người như tôi sẽ có biểu hiện, có vẻ như chú bé giúp khai thác phần lương thiện, dịu dàng trong tôi. Khi đang bực bội điều gì đó, chỉ cần mở vài tấm hình, một vài video quay chụp lúc chú bé đang ngái ngủ là tôi có thể vui trở lại, khi đang bận rộn làm việc, đầu óc quay cuồng vì deadlines, nhưng quay sang nhìn thấy chú bé chơi như nghé, ngủ thật ngoan trên võng là trái tim người mẹ trẻ của tôi chỉ có hai từ TAN CHẢY.

Chú bé ngây thơ

Từ ngày đón Nguyên về, thế giới quan của tôi mở rộng ra một chút, vì từ giờ nó không chỉ bó buộc trong những kiến thức, lĩnh vực mà tôi biết, tôi đam mê, tôi thích học hỏi, mà nó mở rộng ra bao la nào là shiet mèo, cát mèo, thức ăn cho mèo, sữa cho mèo, tiêm chủng cho mèo, dạy dỗ mèo và một ti tỉ thứ liên quan tới MÈO. Dọn shiet mèo cũng là một nghệ thuật, nấu đồ cho mèo ăn cũng là thước đo đánh giá tình mẹ còn lol và mèo đi ị đúng chỗ đúng là một achievement to lớn.

Đoạn hội thoại của tôi và bạn cùng nhà khi bạn gửi cho tôi tấm hình chú bé ở nhà đã tự đi vệ sinh đúng chỗ, cứ như một thành công lớn trong ngày của hai người mẹ trẻ vậy

Từ ngày đón Nguyên về, giá trị quan của tôi lại thay đổi nhiều chút. Tôi là đứa sống vin vào một số giá trị hơi xa xỉ, do tôi đua đòi học theo kiểu fangirl và có tính ích kỉ nuông chiều bản thân từ nhỏ. Có những thứ tôi không thể nào kiềm chế được ví dụ như mua sắm, uống starbucks hằng ngày, mua sneakers và nghiện bucket hat….có những thói quen tôi chẳng thể từ bỏ vì đó là “phong cách sống” của tôi. Tới giờ thì tôi bỏ gần hết, vì có nhiêu tiền phải để nuôi con mất rồi, tôi không thể duy trì lối sống cũ của một người độc thân, làm ra bao nhiêu đắp hết vào bụng và người. Tôi từng nghĩ đi làm về muộn, tới muộn, về trễ là biểu hiện của người làm sáng tạo, mặc dù tới giờ tôi vẫn đang đi trễ hằng ngày, nhưng tôi mong về sớm hơn bao giờ hết, để gặp chú bé Nguyên, tám dóc với chú vài câu, cùng chú học tiếng Trung và cuddle thắm thiết tình mẹ con.

Từ ngày đón Nguyên về, nhân sinh quan của tôi thay đổi nhiều nhất. Quan niệm của tôi về cuộc sống này vẫn không đổi, chúng vẫn thật thú vì và có nhiều thứ để thử thách, đón chờ, nhưng nó thú vị hơn rất nhiều nếu chúng ta có những người bạn đồng hành “bất ngờ”, tôi đã có mentor, đồng nghiệp và những người bạn rất thân, tiểu Nguyên như một mảnh ghép bé xíu xiu nhưng khiến mọi thứ hoàn thiện và sinh động hơn. Như tôi nói ở trên, nó giúp tôi tăng thêm trách nhiệm và bao dung hơn với cuộc đời, vì tôi đâu phải chỉ sống cho một mình tôi đúng không? Quyết định nuôi mèo của tôi có vẻ bất chợt nhưng áp lực lắm luôn, vì tôi chưa bao giờ tự nuôi con gì cả (vì hồi nhỏ toàn mẹ và bà nuôi cho), ngoài bản thân thì tôi chẳng cần phải lo cho ai (là có thật). Nghiêm túc nuôi dạy tiểu Nguyên giúp tôi củng cố hơn niềm tin trở thành một người có ảnh hưởng (bởi những việc tôi làm chứ ko phải kol nhé lol). Cho dù ban ngày có mệt mỏi như thế nào, tạo nghiệp ra sao, thì khi về tới nhà tôi có thể quên hết tất cả mọi thứ, vì có tiểu Nguyên đây rồi.

Image may contain: cat
Ngủ thế này thì ai có thể không cưng =))
Đúng là con ngủ mẹ khen cưng =)))

Mlem mlem.

Categories Me

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.