Cuộc sống của thiếu nữ từng trải – Bận rộn

Bây giờ là 23:32 phút ngày 18.04.2020 – tôi giật mình nhận ra cả ngày hôm nay tôi chưa lên weibo lần nào, thậm chí gần hết ngày tôi còn chưa điểm danh Nhiệt Sưu cho anh Khải và em Nguyên (điều mà tôi luôn làm mỗi khi thức dậy như một thói quen). Tôi vội vàng mở weibo, điểm danh, lướt một vài tin tức và nghĩ rằng phải viết chút gì đó về trải nghiệm bận rộn rất khác này.

Tôi đã từng trải qua nhiều đợt bận điên rồ, bận điên người, bận đến mức tôi phải khóc lên, tôi nghĩ rằng campaign tôi trải qua cách đây 4 tháng đã là thứ “kinh hãi” nhất rồi. Nhưng quả thật cuộc sống biết cách thử thách con người và tôi chỉ là một đứa tưởng bở mà thôi. Tôi nghĩ lại, hồi đó quả thật tôi bận thận, nhưng bận vì đầu việc quá nhiều và đi công tác triền miên, hai thứ đó gộp lại khiến workload của tôi trở nên ngập mặt, chứ về bản chất nó không hề khó, ngược lại rất dễ quản lý, thay đổi linh hoạt vì chúng tôi có quyền quyết định tất cả mọi thứ.

Tôi luôn nghĩ rằng mình giỏi manage, cho tới khi có những project hoàn toàn khác lạ, đổ ập lên đầu khiến tôi luống cuống không biết phải xử lý ra sao, lý do lớn nhất và lãng xẹt nhất là vì tôi chưa từng làm qua những việc đó bao giờ. Trước đây, cho dù làm gì thì cũng là làm những việc tôi đã biết, đã thành thục hoặc đã giỏi, nên chỉ cần khiến nó trở nên đúng mục đích và thực sự hiệu quả mà thôi. Còn giờ, tôi phải làm quen với một trăm khái niệm mới mỗi ngày, làm việc, tiếp xúc với rất nhiều đồng nghiệp, phòng ban, đối tác mà có tới tám trăm ngàn vấn đề tôi không thể ngờ tới. Nếu nói về từ bỏ, thì chắc đó là điều đầu tiên tôi nghĩ đến khi thấy danh sách công việc cần làm mỗi ngày, 7749 notif tin nhắn từ tám cái app chat khác nhau, rồi lịch họp, email réo gọi các kiểu. Nhưng tôi đâu cho phép bản thân mình hèn nhát như vậy, tôi đã bước ra khỏi vùng an toàn nhiều lần rồi, đây chỉ là một lần tiếp theo, nhưng rộng và dài hơn.

Tôi vốn tự nhận là một người sáng tạo, thích người khác khen những thứ mình làm là hay ho, tươi mới. Nhưng nhiều khi sự sáng tạo của tôi không giải quyết được vấn đề kinh doanh – đối với tôi như vậy thì cũng bỏ đi. Vậy nên, mở rộng quy mô của tư duy, đón nhận những điều mới, tích hợp, tổng hoà chúng vào với nhau để tạo nên một tổng thể thật hài hoà, hiệu quả mới là đích đến cuối cùng của tôi. Đã đến lúc tôi thay đổi chấp niệm của mình về cách tôi phản hồi với thế giới này.

Tôi đã từng nói rằng rất thích sự hỗn loạn, rối ren. Ví dụ như tôi thích những thị trường mới nổi, thích tìm hiểu về vẻ đẹp của nền kinh tế Việt Nam hay Đông Nam Á, vì là nơi có tốc độ phát triển rất nhanh, mọi thứ đang quằn quại oằn mình mà phát triển, có nhiều khó khăn và bất cập nhưng thực sự nó rất đẹp, vì đằng sau đó tôi luôn nhìn thấy điều mới mẻ và hi vọng. Có lẽ khi đó tôi còn trẻ, hoàn toàn đứng ngoài nền kinh tế, với tư cách là một người chỉ nhìn thôi chứ không làm gì nên hẳn rằng thấy vẻ đẹp đó rất có ma lực. Còn giờ, khi tôi đã có trách nhiệm hơn với sự phát triển của nước nhà (nói ra thì xấu hổ), biết tư duy theo kiểu một người “làm ăn” trong tương lai thì tôi thực sự thấy rằng nó quá khó khăn. Đứng đằng sau vẻ đẹp mà tôi hằng thích thú là cả bao nhiêu nỗ lực, của bao nhiêu con người, quả thực rất đáng quý!

Tôi hiện tại đọc nhiều hơn về complexity nhưng mới chỉ ở giai đoạn tiếp xúc vấn đề, chưa thể chia sẻ nhiều được. Nhưng ở giữa sự hỗn loạn ấy, ngay lúc này, có chút thời gian ngồi nhìn lại bản thân, điểm xem mình đã học được những bài học gì, đối mặt với những vấn đề, khó khăn, giải quyết chúng như thế nào, quả thật rất nhẹ lòng. Cuối cùng, thì nó vẫn là một vẻ đẹp, nhưng thay vì quyến rũ thì thật dịu dàng, khiến tôi khiêm tốn và bớt tự mãn hơn nhiều (chứ trời ơi tôi là đứa chúa tự mãn tự phụ á).

Trong một cuộc nói chuyện nghiêm túc với mentor, tôi nhận được góp ý (lần thứ n) là “hãy để ý tới phát triển bản thân”, tức là tự nhìn nhận, đánh giá con người mình, rồi cải thiện dần dần, như vậy mới có thể lớn cả về chiều rộng và thấu hiểu cả về chiều sâu. Lời khuyên này không hề mới nhưng mentor luôn nhắc nhở tôi mỗi lần chúng tôi có dịp ngồi nói chuyện, vì sợ rằng nếu mọi thứ trôi đi quá nhanh, tôi sẽ đánh mất mình thay vì tìm thấy mình. Tôi luôn ghi nhớ trong đầu điều này, nhưng có lẽ tôi cần biết tự cân bằng tốt hơn, dành thời gian để phản chiếu, để tư duy và để trở thành một phiên bản tốt hơn mỗi ngày.

Cuộc sống quả thật ngày càng trở nên thú vị, đầu năm 2020 tôi ước sẽ là một năm thật nhiều thử thách, và nó đã linh nghiệm thật rồi!

Categories Me

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.