Take a rest

Tôi định nghĩa 2020 là năm của mình, không phải bản lề nữa mà là bàn đạp để tôi đạt được kế hoạch 5 năm lần thứ 2 theo kế hoạch cuộc đời. Chính vì vậy tôi bận rộn từ 1/1 cho tới giờ, hầu như ít thời gian nghỉ ngơi. Một phần vì công việc đòi hỏi, một phần vì những thứ tôi đang làm khá thử thách, cần nỗ lực hơn gấp nhiều lần. Tuy vây, tôi tính cũng không bằng Cô Vy tính đúng không?

View this post on Instagram

It's not even April…

A post shared by HipDict – Definition By You (@hipdict) on

Qua Tết Âm Lịch tới giờ, chúng tôi vẫn trong vòng quay của công việc với bao nhiêu thứ còn dang dở. Ví dụ như trước đây thường chỉ có plan A, plan B, hoặc C là cùng, nhưng giờ phải tính tới tận X, Y, Z vì không ai biết trước điều gì sẽ xảy ra. Cả thế giới quay cuồng vì Cô Vy, tôi thấy mình may mắn vì trong khoảng thời gian này vẫn khỏe mạnh, có một công việc full-time, vẫn được trả lương hằng tháng, vẫn ngồi online làm việc hằng ngày, vẫn ăn uống đầy đủ, chưa bị mắc virus, chưa bị cách ly hay có nguy cơ gì cả. Khi công ty cho phép làm việc online, tôi vẫn thường lên công ty vì chúng tôi khá bận, có những thứ cần trao đổi trực tiếp và vì trên công ty có cái monitor rất to – buddy at work của tôi.

View this post on Instagram

Extrovert problems.

A post shared by HipDict – Definition By You (@hipdict) on

Hôm qua (1/4) là ngày đầu tiên tôi làm ở nhà sau quyết định cách ly xã hội của Chính Phủ, đối với tôi đây là một động thái tốt, một quyết định đúng đắn. Cuối ngày làm việc hôm 31/3, tôi cặm cụi tháo gỡ rồi mang monitor về nhà, set up xong chiếc work station at home như mơ. Cho dù không được gặp nhau để tạo nghiệp hằng ngày, nhưng cảm ơn zoom, cảm ơn Đảng, Chính Phủ, cảm ơn nhà mạng, cảm ơn ba mẹ, mọi thứ trộm vía vẫn chạy ổn.

View this post on Instagram

Work work work work work

A post shared by HipDict – Definition By You (@hipdict) on

Ban đầu, tôi không nghĩ mình có thể làm ở nhà được, phần lớn vì tôi quen lên công ty, thích đi ra ngoài hóng gió, mua cà phê, nhìn ngắm đó đây, nó khiến tôi cảm thấy bớt trì trệ và có sức sống. Tôi có viết một bài đề cập về me-time, tức là khoảng thời gian dành cho mình, có nhiều cuối tuần tôi chọn ở nhà và không làm gì, chỉ enjoy sự lười nhác của bản thân. Nhưng đó là viễn cảnh tươi đẹp cho việc đan xen giữa nghỉ và làm. Sáng hôm qua, khi thức giấc, tôi vẫn cho rằng mọi thứ sẽ rất chán chường. Nhưng kết quả lại hoàn toàn trái ngược, hôm nay, khi ngồi đây gõ những dòng blog này, tôi đang thấy việc ở nhà lúc này không chỉ tốt cho cộng đồng mà còn cực kỳ tuyệt vời.

Nghỉ Tết Cô Vy không giống như nghỉ Tết Nguyên Đán, vì bạn chẳng cần phải về nhà, chẳng cần mua sắm đồ ăn thức uống gì nhiều, cũng không cần phải rời khỏi Sài Gòn. Bạn vẫn phải làm việc nên không có lý do gì để lười nhác, trì trệ cả. 14 ngày này là cần thiết cho cá nhân tôi. Cuối cùng sau 4 tháng làm việc như điên, thì tôi cũng được chững lại một chút, nhìn lại những gì mình đã làm, cái gì tốt, cái gì chưa tốt, F5 bản thân cho những dự định sắp tới mà không cần phải lo nơm nớp: ngày mai follow theo plan X, Y hay Z đây?

  • Tôi có nhiều thời gian cho bản thân hơn vì tiết kiệm được bao nhiêu từ thời gian chuẩn bị đi làm, make up, đi grab, ra ngoài ăn trưa, nghĩ xem hôm nay ăn gì etc.
  • Tôi tự làm được nhiều thứ hơn, ví dụ đi siêu thị thường xuyên hơn, tự nấu ăn nhiều hơn, tự pha cà phê (loại hòa tan) thay vì đi mua như trước.
  • Tôi skincare kĩ hơn, vì không phải đi ra ngoài, không cần make up, có mấy loại mặt nạ thay phiên nhau đắp, uống nước chanh đều đặn nên mụn nhọt chẳng có nhiều, cảm giác làn da đang dễ thở và dần dần hồi phục.
  • Tôi đọc sách và làm việc tập trung hơn, vì ở nhà khá yên tĩnh, không gian làm việc của tôi cũng không đến nỗi tồi (cách xa giường ngủ). Tôi mới mua thêm chiếc gối lười, chỉ cần ngồi trên gối, pha một tách trà bạc hà, bật một playlist nhạc Lofi hay piano độc tấu, là có thể đọc sách, viết blog từ sáng đến chiều (nếu có buồn ngủ thì ngủ luôn trên gối lol).
  • Nhưng tôi không tiết kiệm được tiền, vì ngồi nhà rảnh là sẽ mua hàng online. Tôi đang tập cách cân nhắc thật kĩ mỗi khi mua một thứ gì đó, phải thật cần thiết, phải hữu dụng và make sure mình sẽ sử dụng hết giá trị khấu hao thì mới mua, chứ không vì sở thích (ví dụ mấy đôi nike) nữa.

Tôi có đọc về tình hình môi trường hiện nay, trái đất đã trong lành hơn rất nhiều, không khí ở nhiều nơi đang ở mức tốt, lỗ thổng tầng ozon cũng tự vá được một phần, cả hệ sinh thái đang dần hồi phục, con người chúng ta cũng vậy. Chẳng phải qua đại dịch này, những gì diễn ra giữa người và người đang dần trở nên tốt hơn rất nhiều hay sao? Hằng ngày có bao nhiêu ví dụ về những tấm lòng tốt, những con người hảo tâm, và hàng ngàn hành động đẹp ở ngoài kia, chắc chắn sẽ không có ai bị bỏ lại.

Mấy năm nay, tôi luôn sống cùng công việc, lo âu, bộn bề, tính cách trở nên cáu bẳn, da dẻ xấu và độ đàn hồi giảm đi rất nhiều, chưa kể đến hàng tá thói quen tật xấu mà tôi không biết đến khi nào mới bỏ được. Tôi sẽ cố gắng để cải thiện tốt hơn trong 14 ngày này. Xem mình có thể tự tốt lên, tự hồi phục như trái đất hay không?

Tự nhiên luôn điều khiển mọi thứ, chứ đâu phải con người, phải không?

Categories Me

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.