Em Nguyên

Tôi bắt đầu viết bài này từ tuần trước, nhưng mãi chưa hoàn thiện viết vì đang viết dở lại bị một việc gì đó làm cho mất hứng. Viết về em Nguyên nên tôi muốn phải thật tâm huyết, như cảm phục của tôi dành cho em. Hôm trước tôi ngồi đu weibo hóng Nguyên đi dự giải Kim Kê, nhìn chàng trai đánh đàn say mê trên sân khấu mà lòng không khỏi bồi hồi. Hôm nay, tôi ngồi ăn sáng, tiện thể mở xem lại concert Nguyên của em (tổ chức vào đúng ngày sinh nhật của tôi, giá như tôi biết em sớm hơn thì sinh nhật năm nay thật trọn vẹn), nghe tới bài “Cô gái ấy nói với tôi” đột nhiên dừng lại một lúc lâu, vì quá xúc động, em hát tình cảm như cô gái ấy đang đứng trước mặt em, trách móc hờn dỗi em đánh cắp ký ức của người ta vậy. Rồi tôi vội nhớ ra, đây không phải lần đầu tiên, tôi chững lại, tôi bất ngờ về những bài hát của Nguyên. Nhưng thật lạ lùng, trạng thái thì giống nhau nhưng cảm giác thật khác, thật mới, không lần nào giống lần nào.

Chàng trai này thật đặc biệt!

Image may contain: 2 people, people sitting
Chàng trai này CỰC KỲ đặc biệt!

Tôi lật lại trí nhớ của mình, nếu không nhớ được thì tôi xem lại playlist spotify, stories trên instagram, mới thấy những lần tôi thét gào vì nhạc của Nguyên không thể đếm trên đầu ngón tay nữa rồi. Ban đầu, khi mới học tiếng Trung, tôi nghe nhạc của cả nhóm vì toàn bài đại chúng dễ hiểu, dễ hát theo nhưng sau khi tìm hiểu kĩ về mỗi đứa rồi, tôi bắt đầu nghe dần nhạc của các em. Tôi nghe của Nguyên đầu tiên vì em có album, hầu hết là em tự sáng tác. Trong ba đứa, Nguyên cũng là đứa chọn theo đuổi âm nhạc, còn tiểu Khải và thiên Tỉ thì vẫn đang tập trung cho diễn xuất nhiều hơn trong giai đoạn này nên chỉ ra single. Tôi đang nghĩ tới một ngày TFBoys hát nhạc của Nguyên, do Nguyên sản xuất, hòa âm, phối khí, thật ngầu.

Bài đầu tiên tôi nghe và nghe lặp đi lặp lại trước khi đi ngủ là Sleep, tối nào không ngủ được tôi lại bật lên nghe để có thể thiu thiu một chút trong giọng hát ngọt như nhung. Tôi nghe và thích bài này trước vì nó là tiếng Anh, tôi hiểu được, em hát năm 17 tuổi, nhịp chậm và đều nhưng khoe giọng em rất tốt, đôi lúc còn chưa trọn vẹn rõ chữ, kiểu phát âm tiếng Anh của người Trung Quốc (em còn là trai Trùng Khánh nữa), cũng không thành vấn đề vì hát đến đâu như cào xé tâm can người nghe đến đó. Rất hợp để nghe trước khi ngủ. Sau đó, tôi nghe rất nhiều bài nữa của Nguyên, lên mạng đọc hàng loạt bài viết phân tích, comment về giọng hát của em. Khen có, chê có, nhưng đối với tôi thì đây là một giọng hát thiên phú, bẩm sinh, có nỗ lực tiến bộ và cố gắng theo thời gian, theo cấp số nhân, đó mới là điều đáng nói.

Dạo gần đây tôi tập chép rồi học hát “Cô Nương”, đây cũng là bài mà fandom của Nguyên là Tiểu Thang Viên thích nhất, tôi cũng thích, vì thật đáng yêu và dễ hát. Mỗi lần nghĩ tới bài này, lại tưởng tượng tới cảnh Nguyên ngồi trên sân khấu, mặc bộ vest tím, hát từng lời hát thật chân thành, như đang kể câu chuyện của chính mình. Em nói trong buổi tập duyệt trước chương trình: cảm giác hát xong có thể yêu luôn. Trong ký ức của tôi, của những ai từng xem và ám ảnh bởi bài hát này, Nguyên của khoảnh khắc ấy là một chàng trai thật ngọt ngào, nụ cười ấm áp, tâm thái thoải mái, an tĩnh nhẹ nhàng.

Cô Nương và bộ vest tím giết người của Nguyên

Buổi sáng, khi ngồi Grab tới công ty, tôi thích nghe mấy bài kéo tinh thần một chút, hai bài tôi hay nghe là Nhiệt Huyết Thanh Xuân và Thế Giới Sau Trưởng Thành. Mới nghe tên là đã thấy hừng hực khí thế Thanh Niên Mãnh Hổ rồi. Ban đầu, tôi không biết hai bài này và không nghĩ Nguyên có thể hát gì đó hơi rock chút, nhưng xem fancam trong sinh nhật 18 tuổi, em song ca với thần tượng Lâm Tuấn Kiệt bài Thế Giới Sau Trưởng Thành, tôi liền tìm nghe bằng được. Nghe xong thật wow với khả năng hát rock của Nguyên, mặc dù cá nhân tôi vẫn thích bản song ca với JJ, hình như bản thu âm em hát hồi mới 16 tuổi nên còn chút non nớt, chưa thể hiện được hết khí chất Vương Thiên Long, tới 18 tuổi thì biểu cảm đã QUÁ NGẦU RỒI.

Tôi có rất nhiều playlist trên spotify, là do tôi tự tạo phục vụ nhiều mục đích khác nhau. Ngày trước, mỗi lần cần chút cảm xúc, tôi sẽ mở list nhạc jazz hay Nora Jones để não bộ có thể suy nghĩ lãng mạn một chút. Còn giờ, tôi chủ yếu nghe “Em Muốn Chúng Ta Ở Bên Nhau”“Cô Gái Ấy Nói Với Tôi”. Nếu Cô Nương hạ gục tôi bằng sự dễ thương và chân thành của một chàng trai, thì hai bài này lại mang mác nỗi buồn của một người, là con trai, vẫn đủ trẻ nhưng đã từng trải, trái tim vẫn ấm nóng nhưng có chút gì đó tổn thương, ai không vững tinh thần nghe xong có thể rơm rớm khóc. Tôi nghe xong thì không buồn, không vui, chỉ tha thiết nhớ về một cảm xúc nào đó trong quá khứ, những kỷ niệm ngọt ngào kiểu vậy, với những người mình đã từng yêu nhưng vì lí do khỉ gió nào đó mà nghỉ yêu. Không bi lụy và thê lương. Nhiều người đối mặt với quá khứ bằng cách chạy trốn, nhất là chuyện tình cảm nên họ hạn chế nghe nhạc tình, còn tôi thì muốn đối mặt, tức là càng nghe, càng nhớ, càng nghĩ về nó nhiều thì riết sẽ quen, mỗi lần nhớ đến tâm trạng sẽ bình thản, nhẹ nhàng, không còn nuối tiếc. Em Muốn Chúng Ta Ở Bên Nhau cũng là bài signature, được cắt ghép chia sẻ tràn lan khắp mạng xã hội vì biểu cảm của Nguyên khi fan cà khịa, đáp lời bài hát:

  • Nguyên: Em nói, em nói, em nói, em nói xem chúng ta có nên ở bên nhau?
  • Tiểu Thang Viên: CÓ Ó Ó Ó Ó Ó Ó Ó Ó Ó Ó Ó
  • Nguyên: :-O
Biểu cảm huyền thoại =))))

Nói đến đây tôi lại nhớ tới một bài khác, mà tôi replay liên tục trong buổi chiều đi từ Quận 4 xuống Thủ Đức, cũng là một trong hai bài fan tiếp lời nổi trên mạng: Giống Nhau.

  • Nguyên: Tôi cũng chỉ là một người bình thường
  • Tiểu Thang Viên: Không phải, em là thiên sứ. Á Á Á Á Á Á Á Á Á Á

Bài này do Nguyên sáng tác, biểu diễn nhiều lần trên sân khấu nhưng lần khiến tôi cảm động nhất là concert Nguyên vừa rồi, như một màn đối đáp hai chiều: Nguyên hát – fan đáp, vì lời bài hát vốn dĩ là tự sự của Nguyên, mỗi câu hát như một câu trải lòng. Nguyên và nhóm debut từ năm em 13 tuổi, tính đến giờ cũng 6 năm lăn lộn trong Cbiz, bị bắt buộc phải trưởng thành sớm và trải qua một tuổi thơ không bình thường. Tôi có thể hiểu được cảm giác không có tuổi thơ của các bạn nhỏ học bá, kiểu nhân vật Doãn Kha trong Thời Niên Thiếu Của Chúng Ta, vì đó là điều diễn ra ở khắp mọi nơi. Còn đối với các em, debut rồi vụt sáng thành nhóm nhạc quốc dân với xác suất 3 :1 tỉ 4, nổi tiếng rần rần, cân bằng giữa học hành, công việc, luôn là tâm điểm của đám đông, của anti, của cộng đồng mạng trong khi tâm hồn các em còn chưa đủ cứng cáp, thì quả thật, tôi nghĩ nó phải cô đơn và khó khăn vô vàn. Nên tôi hiểu được phần nào tâm tư của Nguyên trong Giống Nhau.

“Tôi cũng chỉ là một người bình thường

Một hạt bụi bình phàm nhỏ bé

Tôi với bạn cũng giống nhau

Cơm ăn ngày ba bữa bla bl bl

Cho dù em có là thiên sứ, thì Nguyên cũng chỉ là một người bình thường, cơm ăn ba bữa quần áo mặc cả ngày, tối về có những nỗi lo, áp lực, dồn nén, không thể chia sẻ với ai. Con người chúng ta, sinh ra đã giống nhau, chỉ khác nhau số phận lol. Khi hiểu hết Giống Nhau, tôi không nghĩ là bài này lại do một thiếu niên 16,17 tuổi viết ra và phổ nhạc, vì lời lẽ quá sâu sắc, phải là người có nội tâm lắm, vốn dùng từ điêu luyện lắm mới viết ra được câu chữ như vậy. Bạn biết đấy, tiếng Trung thực sự rất deep, như biển sâu vậy, thường ngày họ cũng dùng những từ rất hoa mỹ, rất Trung Quốc, rất cổ xưa, huống chi thi ca hội họa lại sẽ càng bay bổng hơn. Ngược lại, lời bài hát của Nguyên khá đơn giản, không bị cũ, đủ ngữ nghĩa để hiểu được chiều sâu. “Chàng trai này thực sự rất ưu tú!” – vốn từ cực kỳ tốt, khả năng dùng từ để biểu đạt cực kỳ chuẩn. “Chàng trai này thực sự rất rất rất từng trải” – vì những suy nghĩ tôi đọc được không phải lời của một thiếu niên hoa hồng, idol thần tượng, có tương lai trong mơ, mà là một người LỚN mang trọng trách, mang nỗi niềm, rất sâu nặng, lớn lên gai góc tổn thương, nhưng vẫn dũng cảm hướng về phía trước : Sinh ra tự do – yêu không sợ hãi (hảo soái là Vương Nguyên).

Lâu nay mọi người vẫn biết Nguyên là một chàng trai hoạt bát, thông minh, có phần nào dễ thương. Nhưng cỡ vài năm trở lại, Nguyên nhất định bác bỏ hình tượng dễ thương này của mình, thay vào đó là “Cứng ca”, “Thanh Niên Mãnh Hổ”, nghe rất hổ báo cáo chồn. Em còn từng cấm fan không được gọi mình “ke ai” trong concert nữa. Tất nhiên, đây chỉ là đùa, gọi em là gì em cũng vui cả (tôi nghĩ vậy), em chỉ muốn chứng tỏ thái độ của mình rằng Nguyên đã lớn, việc trở thành mãnh hổ là dĩ nhiên và nghiêm túc. Tôi ủng hộ và tôn trọng mong muốn của em. Cho dù em có là ai, thân phận nào: Vương Nguyên, Nguyên Ca, Tiểu Nguyên, Thanh Niên Mãnh Hổ, Vương Thiên Long, Roy Wang, trong mắt tôi: EM RẤT LỢI HẠI ĐÓ NGUYÊN ƠI!

Image result for vương nguyên bazaar

Tôi nghe nhạc thường chủ yếu để ý giai điệu, ít khi nghe lời, nhất là với thứ nhạc không hiểu nghĩa (nhất là nhạc Hàn). Nhưng với nhạc của Nguyên tôi nghĩ mình phải nghe thật cẩn thận, em có một tâm hồn thật đẹp khiến tôi muốn được chia sẻ, đồng cảm, thấu hiểu em hơn qua những bài hát đó. Hầu hết, nhạc chậm của Nguyên nghe không dễ có ấn tượng từ lần đầu (đối với một người tai trâu hầu như tôi nghe lần đầu xong skip hết), phải nghe đi nghe lại, từ từ, dần dần, mới thấm. Mỗi sáng lên công ty, sau khi xong các thủ tục cơ bản và chuẩn bị làm các tasks chính, tôi lại bật cả album Nguyên lên và để chế độ replay. Tôi nghe không biết đã bao nhiêu lần, một phần vì không hiểu tiếng (về nhà ngồi chép lời với pinyin lol), một phần vì tôi muốn cảm thụ thật chậm những tâm tư mà em gửi gắm. Cảm giác rất nhẹ nhàng, như đang trò chuyện cùng nhau, cùng em lớn lên từng ngày.

Điểm khiến tôi rất nể và mến Nguyên, Khải, Thiên đó là không dừng lại, không ngừng tìm kiếm giới hạn của bản thân và vượt qua nó. Kỳ thực, đối với tôi mà nói, không dễ để ai tuổi đôi mươi nhận ra điều này và hành động ngay lập tức, nhất là khi các em đang ở trên đỉnh cao mà nhiều người ao ước. Tôi mất 25 năm để nhận ra rằng khả năng của tôi là không có giới hạn, tôi không được phép bó hẹp bản thân mình trong một khuôn khổ nào đó, tôi mất khá nhiều thời gian để tự thuyết phục mình buông bỏ những thứ mình không quá giỏi, tập trung vào cái mình giỏi. 18 tuổi, Nguyên thật sáng suốt khi lựa chọn theo đuổi âm nhạc, vì đó là thứ em đam mê nhất trong hàng tá thứ mà em giỏi. TFBoys cần có một nhạc sĩ, một nhà sản xuất. Chúng tôi cũng cần một phiên bản vui vẻ, hạnh phúc hơn của Vương Nguyên.

Sinh ra tự do.

Yêu không sợ hãi.

Chính là em Nguyên.

Duy ái Vương Nguyên.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.