How do you measure your life?

Hôm nay tôi đọc môt bài báo trên Kenh14, dạng emag nội dung khá ổn, trình bày chỉn chu. Có thể nói đây là một trong những bài tôi thấy được, có chiều sâu mà các bạn khai thác, nói về nỗi hoang mang trong từng giai đoạn của cuộc đời, nhưng tập trung vào tuổi 30. Tôi thường nghe các bà mẹ than thở con mình khủng hoảng từ tuổi lên một, lên hai; bản thân tôi và bạn đồng trang lứa thường đùa nhau từ năm 18 tuổi năm nào cũng khủng hoảng ít nhất một lần, mỗi một giai đoạn của tuổi trẻ lại một nỗi lo toan khác nhau nhưng thường trực, rồi dần dần quen với khái niệm này, xem nó như là một phần của cuộc sống.

How do you measure your life là cuốn sách mà mỗi lần lạc lối tôi lại đem ra đọc, không muốn cho ai, tặng ai. Tôi không đọc hết cuốn mà chỉ xem đi xem lại những đoạn dành cho bản thân, những lời khuyên mà tôi tâm đắc nhất.

“Because if the decisions you make about where you invest your blood, sweat, and tears are not consistent with the person you aspire to be, you’ll never become that person.”

Clayton M. Christensen, How Will You Measure Your Life?

Năm 18 tuổi tôi ước sao vào được đại học, ra bằng được Hà Nội để cho bằng bạn bè. Rồi nghĩ sẽ có những năm tháng sinh viên trong mơ, chăm chỉ học hành, hoạt động và nhiều điều thú vị khác.

Năm 22 tuổi, không hiểu ăn phải cái gì tôi nghĩ rằng mình nên làm việc gì đó đơn giản, không tốn nhiều não, như admin chẳng hạn. Rồi sẽ yêu anh nào đó có công ăn việc làm ổn định, gia đình tử tế, đợi 25 tuổi rồi cưới, hạnh phúc vui vẻ suốt đời. May mà giấc mộng đài trang này không trở thành hiện thực khi tôi may mắn gặp một người anh, người mentor, người thầy đã thay đổi hoàn toàn tư duy và cuộc đời tôi về sau. Khiến tôi từ một đứa chán chường, nhạt nhẽo hằng ngày đọc Techcrunch, yêu công nghệ đến điên dại và rảnh là ngồi xem phỏng vấn của Elon Musk.

Năm 25 tuổi, tôi mong được làm marketing, làm sáng tạo đến hết đời. Cũng có vài mục tiêu nhỏ, có nỗ lực để thực hiện nó và nghĩ rằng đó là thời điểm tôi lớn nhanh nhất cuộc đời. Sai lầm lớn nhất của giai đoạn này đó là mong muốn quá nhiều trong một thời điểm, khiến những thứ bé nhỏ mãi mãi chỉ là nhỏ bé mà thôi.

“In fact, how you allocate your own resources can make your life turn out to be exactly as you hope or very different from what you intend.”
― Clayton M. Christensen, How Will You Measure Your Life?

Giờ tôi 27 tuổi, tự do, vui vẻ, hằng ngày đi làm, tối về skincare, cuối tuần đi cafe cùng bạn, rảnh thì đọc sách, học thêm tiếng Trung, chán thì nghe nhạc, xem netflix, đọc vài cuốn sách, xung quanh bạn thân bạn xã hội bạn đồng nghiệp cho tới mentor ai cũng đều đáng yêu, gia đình có bố mẹ giỏi giang không cần phải lo lắng. Nghe có vẻ thật nhẹ nhàng nhưng thực tình ngày nào tôi cũng lo sốt vó lên được, vì cuối cùng ổn định là hai từ mà tôi sợ nhất, tôi mất 6 năm để biết rằng nó còn đáng sợ hơn cả gặp ma hay cái chết. Hiện tại, tôi chỉ có một ước mơ là bản thân đừng bao giờ ngừng mơ ước, tôi chết đi cũng được nhưng não vẫn hoạt động thì tốt quá .

Trong cuốn sách có đoạn tác giả định nghĩa mình là người như thế nào, bác nói nó có thể thay đổi theo giờ gian, tùy từng giai đoạn của cuộc đời. Tôi có gạch ra ba gạch đầu dòng giống như bác để hiểu rõ hơn mình muốn là ai, trở thành ai, ngắn gọn lại là: một người sáng tạo. Tôi đưa ra quyết định này dựa trên giá trị cốt lõi của dòng sản phẩm mà tôi đang làm: Reno Series, tôi thích tìm hiểu thật sâu các tầng ý nghĩa của sản phẩm, lợi ích của nó mang lại cho người dung, tư duy ẩn đằng sau và ứng dụng nó vào bản thân tôi. Hiện tại, tôi định nghĩa mình là con người sáng tạo, trong bất cứ phương diện nào của cuộc sống, bất cứ suy nghĩ, dự định, công việc tôi làm đều lấy sáng tạo ra làm giá trị cao nhất và làm tấm gương phản chiếu chính bản thân tôi. Đối với tôi, sáng tạo là tạo ra cái mới và cải thiện cái cũ theo cách mới hơn, để sự vật, sự việc có thể phát triển, theo cấp số nào thì tùy bạn quyết định. Nhưng theo góc nhìn của tôi, thì đó là quy luật của cuộc sống, phát triển hay thụt lùi, cải thiện để tốt hơn hay là giậm chân tại chỗ, thậm chí là tệ hơn, bị bỏ lại phía sau.

“the only way to do great work is to love what you do.”
― Clayton M. Christensen, How Will You Measure Your Life?

2019 là năm không rõ là năm gì nhưng hầu hết các quyết định mà tôi đưa ra trong năm đều đúng đắn, là năm tôi nghĩ mình lớn lên rất nhiều, học được rất nhiều, thấu hiểu bản thân hơn rất nhiều và dám làm những thứ lâu nay tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ làm được: tôi đang học tiếng Trung, giảm được kha khá mỡ, điêu khắc lông mày (mặc dù lông mày đã dày và đẹp rồi), đi tẩy thâm môi (đây chắc là quyết định sáng suốt nhất năm), lập một nick insta công khai (khi bản thân là đứa lowkey), viết blog nhiều hơn, dám mặc váy hở lưng, chuyển qua dùng cốc nguyệt san, gym và eat clean là phong cách sống chứ không phải cách giảm cân.

Tôi cũng cố gắng nhìn sự việc theo nhiều góc độ khác nhau, có trước có sau, có pros có cons, có nguyên nhân có giải pháp. Tuy vậy, tôi vẫn cảm thấy tôi bị thiếu kiến thức, nên đánh giá của tôi thường không có chiều sâu. Thế nên, tôi đang cố gắng học hỏi thêm, tham khảo ý kiến nhiều người về những vấn đề mà tôi quan tâm để có cái nhìn toàn diện nhất, hơn hết,là tôi có thể học được thêm từ họ. Tránh nhìn nhận chủ quan, dẫn đến sai lầm chủ quan tai hại.

Tôi biết mình còn cần nhiều điều cần cải thiện, để tốt hơn thôi chứ tôi không mong hoàn hảo. Điều này cũng khiến tôi khiêm tốn hơn mỗi ngày. Bạn biết đấy, những bài học lớn mà tôi học được trong năm nay chủ yếu từ bản thân tôi, sai lầm, tư duy lệch lạc, suy nghĩ chưa chín chắn bla bla bla.

Image result for things you don't knoư meme

Tôi hay thích im lặng và quan sát, tôi thấy câu có những người chết từ 25 tuổi, chỉ kéo dài tuổi thọ đến 75 là đúng đắn. Tôi thừa nhận rằng sống thế nào là lựa chọn của từng người và tôi không có quyền đánh giá nhưng mỗi chúng ta ai cũng chỉ có một cuộc đời. Thế nên tôi chọn cách sống hết mình, cho bản thân mình. Tôi đến thế giới này một mình và sau này chết đi cũng sẽ một mình. Một khi tôi đã biết nghĩ cho mình, thì sẽ biết trân quý gia đình, những người xung quanh hơn, mọi điều tôi làm đều sẽ mang bản sắc của tôi hơn, sẽ có ảnh hưởng rộng hơn. Tôi rất thích những người nổi tiếng kiểu như Jared Leto và gần đây là Jackson Wang vì họ không “label” trên mình bất cứ thứ gì ngoài label của bản thân họ, bất kể họ mặc gì, từ một chiếc áo mua bừa ở tiệm tạp hóa, màu mè sặc sỡ hay đóng bộ xịn sò trong bộ suits cầu kỳ của Gucci, Fendi thì họ vẫn y chang, toát lên thần thái rất họ. Tôi cá rằng đằng sau đó là cả một sự tự tin to lớn.

Tôi thấy mình may mắn, vì cho đến thời điểm hiện tại tôi đã có thể tự hoạch định cuộc đời. Tôi vốn thích gì làm nấy từ bé, lên đại học, cho tới giờ tôi ít hỏi ý kiến người khác về các quyết định quan trọng. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi thấy mình tự chủ về những việc mình làm, ít bị động, ít bị tác động bởi bên ngoài như vậy. Tôi đang sống đúng nghĩa là tôi nhất, biết tôi là ai, mục đích của tôi là gì, đôi khi hơi lạc lối nhưng tự do, tự tin, không hối tiếc.

Image result for how will you measure your life

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.